Latest Post

Ăn chắc, mặc bền
1. Tony có 6 tháng làm việc trong một tập đoàn của Hồng Công, ngay tại Hồng Công thời còn trẻ. Trong 6 tháng đó, có nhiều bài học vô cùng quý giá mà ông chủ và đồng nghiệp xứ cảng thơm này đã chỉ cho Tony.

Khi về nước, ông chủ dặn, người hợp tác làm ăn mày nên để ý kỹ. Không nên làm ăn hợp tác với giáo viên và nghệ sĩ. Lúc đó Tony cũng sốc vì mẹ mình là giáo viên, còn bạn bè mình nghệ sĩ cũng nhiều, nghe như có cái gì đó không phải. Nhưng ổng nói, ý tao ở đây là phần lớn giáo viên bị bệnh chắc ăn nên làm ăn rất khó. Rủ họ làm ăn, họ căng thẳng lắm, 3 bữa là đòi rút vốn à. Còn nghệ sĩ thì đầu óc của họ là nghệ thuật, kém về quản lý tài chính, nên phần đông các nghệ sĩ, ca sĩ, diễn viên...làm ăn 3 bữa là lên báo khóc vì phá sản. Thường nghệ sĩ muốn làm thành công, phải có công ty quản lý đầu tư đứng ra. Tony thấy cũng hợp lý, vì thấy bạn bè nghệ sĩ của mình làm ăn thua lỗ miết, tư duy về tiền bạc của họ cực kỳ lộn xộn, tiền hàng thay vì trả cho nhà cung cấp thì đem đi trả lương, hoặc mua sắm những thứ không cần thiết. Thế còn giáo viên, Tony hỏi. Ông chủ đáp, đó là một nghề đặc thù. Họ chọn làm nghề giáo viên thì trong gene của họ có sự chắc ăn rất lớn rồi, mà chắc ăn lại là KHÔNG ĐƯỢC PHÉP CÓ trong "tố chất doanh nhân". Học sinh châu Á từ nhỏ thường ngoan ngoãn nghe lời thầy cô dạy dỗ, nên cũng bị bệnh chắc ăn ít nhiều thấm vào người. Ông hỏi, hồi năm 18 tuổi, mày có được thầy cô trường cấp 3 tư vấn không. Tony bảo là có, hồi đó ai cũng bắt tụi tao nộp đơn 5-6 trường. Tụi tao khối A thì nộp một khoa toán tin ĐH tổng hợp, một trường kinh tế, một trường bách khoa, rồi giao thông vận tải, thuỷ sản...rồi thêm mấy cao đẳng nữa, đậu cái nào học cái đó, nếu đậu hết thì lựa cái trường có điểm cao mà học. Cái ổng hỏi rùi mày thì sao, Tony nói tao hem chịu, tao chỉ thi có 1 trường, rớt thì thôi đi làm lao động chân tay, chứ mình có đam mê các ngành khác đâu mà thi tùm lum vậy. Nhưng bạn bè thì đều thi rất nhiều trường, căng thẳng vì 5 trường đều đậu, lựa chọn mắc mệt. Năng lực cứ như đa khoa, ngành gì cũng học được, cũng làm được.

Nói mới nhớ bữa nộp đơn, cô giáo chủ nhiệm thấy mình chỉ nộp một hồ sơ thì la um sùm. Thầy hiệu trưởng cũng phân tích rủi ro lắm nếu chỉ thi một trường. Quan niệm xưa cũ, trường muốn có "bề dày thành tích" gì đó, một trong những tiêu chí đánh giá là "lượng học sinh vào ĐH". Giờ nghĩ lại thấy buồn cười, học sinh vào ĐH là lựa chọn cá nhân của các bạn, liên quan gì đến trường phổ thông, vốn là nơi cung cấp kiến thức cơ bản, phổ thông cho con người. Thời Tony học, mỗi ngành chỉ có 1 trường ĐH nên Tony kiên quyết nói em chỉ thích ngành đó, nếu có 2 trường ngành đó thì em sẽ thi. Cô và thầy có la Tony dữ dội, phân tích cũng lâu lắm, nhưng tất cả im bặt khi Tony bảo là nhà em không có tiền, nếu thầy cô muốn em thi chục trường cũng được, cho em tiền đi, em thi hết. Nhưng em báo trước là ngành em mà rớt, dù mấy trường kia thủ khoa thì em cũng không học. Ai cũng lắc đầu, nói thằng này lạ. Quá lạ.

2. Mark Zuckerberg, ông chủ facebook mà chúng ta đang kết nối với nhau, được xem là một bộ óc xuất sắc của nhân loại thời đại chúng ta đang sống. Anh nói "Rủi ro lớn nhất là không dám rủi ro. Trong thế giới thay đổi nhanh chóng hiện nay, có một cách làm đảm bảo bạn sẽ thất bại trong mọi thứ, chính là không dám mạo hiểm“.
Như vậy, tâm lý “chắc ăn” sẽ chứa đựng nhiều rủi ro hơn “mạo hiểm“. Một con tàu ra khơi sẽ an toàn hơn việc nó nằm ở cảng. Sóng thần không gây hại ngoài khơi, nó chỉ tàn phá đất liền, nơi con tàu tưởng như bình yên trú ngụ.

Thế giới đã khác, cách tiếp cận của giới trẻ phải khác. Đặc biệt là việc chọn nghề để học và chọn việc để làm, để khởi nghiệp.
Hình mẫu ngoan hiền, vở sạch chữ đẹp, “khi đi em hỏi khi về em chào, miệng em chúm chím” không được đánh giá cao nữa. Hình mẫu cá tính, đột phá, quyết đoán, làm khác, nghĩ khác, xê dịch, mạo hiểm, thay đổi…(nhưng không hư) là hình mẫu giới trẻ mà thế giới đang cần. Nhưng thật tiếc là cái này lại vô cùng hiếm ở châu Á. Chữ “ngoan” là một chữ không có tương đương trong tiếng Anh, tiếng Pháp. Ngoan ở châu Á nghĩa là biết vâng lời, obedient. “Không hư” mới là từ mới có giá trị hơn. Hãy nhận 1 bạn trẻ không hư vào làm, bạn sẽ được việc hơn 1 bạn trẻ ngoan (trừ việc văn phòng, thư ký).

3. Nhiều bạn trong CLB khởi nghiệp của Tony, khi yêu cầu thay đổi kiểu tóc, đầu đinh hay nhuộm mới, liền nói “ba con mắng chết”. Kêu lên Đà Lạt họp khảo sát farm trên đó thì hào hứng lắm, tới đoạn nộp tiền thì im lặng. Cuối cùng chỉ có 4/10 bạn đi, 6/10 còn lại “mẹ không cho, bạn gái không đồng ý”. Chưa có tỷ phú nào hỏi mẹ “mẹ ơi, con mở công ty nhé” rồi bà mẹ nói ừa mới dám mở. Làm ăn, mua bán với thể loại doanh nhân gì mà tới đoạn quyết định thì “để anh về hỏi vợ”, "để chị về hỏi chồng" thì thôi, chỉ là cò con. Công ty mà chồng giám đốc, vợ làm kế toán để “chắc ăn” thì chỉ mãi mãi nằm ở quy mô doanh số tầm tầm, vì có những cơ hội kinh doanh, “bà kế toán” không duyệt vì sợ mất.

Có bạn trẻ “chân trong chân ngoài”, vẫn đi làm, khởi nghiệp vào ban đêm hay cuối tuần, vì sợ “khởi nghiệp thất bại mà việc cũng mất“, đợi khởi nghiệp thành công mới xin nghỉ việc. Tham vài đồng lương, hoặc không tự tin về việc mình triển khai khởi nghiệp. Ở cơ quan thì lén lút làm việc bên này, ngồi bên này thì điện thoại léo nhéo việc cơ quan. Thì cả 2 đều tèo. Có bạn quyết tâm du học, luyện IELTS, SAT để xin học bổng nước ngoài mà cũng luyện luôn toán lý hoá để đậu ĐH tốp trên trong nước thì…cả 2 đều không đạt. Có bạn xin Tony cho học bổng đi du học, tới đoạn yêu cầu viết tự luận và nộp hồ sơ thì “thôi con không đi, con đang mua nhà trả góp. Trước khi đi du học, con phải có 1 cái nhà ở đây, qua kia học xin việc được thì về". Có bạn vừa suy nghĩ lên phương án kinh doanh, mà cũng luyện GMAT để thi thạc sĩ, tiến sĩ. Ham bằng cấp, nhưng cũng lại ham tiền, ham thành tựu. Vừa mở công ty, vừa đi phỏng vấn xin việc tập đoàn nước ngoài lương cao. 10 năm gặp lại, vẫn ly bia ngửa cổ lên trời uống nói số mình không may mắn. 20 hay 50 năm nữa thì cũng chỉ thế.

3. Thế giới của doanh nhân thành đạt không dành cho người bị bệnh “chắc ăn“. "High risk, high return". Ai rủ mình kinh doanh mà “đảm bảo, không có rủi ro gì” thì một là lừa đảo, hai là đứa thơ ngây, mới bước ra từ tháp ngà lý luận. No risk thì no return. Không có kinh doanh đầu tư nào mà “100% chắc thắng”. Những doanh nhân lớn của Việt Nam hay nước ngoài, ai ai cũng có tố chất của sự quả quyết, tự tin, chịu trả giá.
Bệnh chắc ăn không phải ở giáo viên mới có, mà hầu như cư dân các nước nông nghiệp lúa nước lạc hậu đều bị. Chúng ta bị "bệnh chắc ăn" chủ yếu do tác động của gia đình, cha mẹ, bạn bè, làng xóm. Họ canh tác dựa vào thiên nhiên, nên luôn có "1 vụ mùa ăn chắc", 1 vụ mùa gieo xong thì ra cúng lạy quá trời để mong mưa thuận gió hoà. Khác với các dân tộc khai phá, chinh phục, đặc tính chấp nhận rủi ro nằm trong gene của họ. Với cái la bàn thô sơ, tàu gỗ, buồm vải...họ giong lên đi dọc ngang quả đất. Bão tố khiến họ chết cũng nhiều, nhưng vì thế mà châu Mỹ, châu Úc...mới được tìm ra và trở thành trù phú. Bây giờ, trước đại sứ quán Mỹ, Úc của các nước châu Á, luôn rất đông người dân đứng xếp hàng xin visa sang học tập, du lịch, chữa bệnh.
Giờ đi máy bay rồi, chắc ăn thì mới đi.

Nhiều người Mỹ nói với Tony là họ không dám mua xe của Hàn Quốc sản xuất cho đến khi xem xong bộ phim “Những tay đua kiệt xuất” trên truyền hình. Câu chuyện thành công của họ luôn là một bài tập tình huống (case study) được dạy ở các trường kinh doanh lớn như Harvard Business School. Mời các bạn cùng tham khảo.

Thập niên 1960, Hàn Quốc là một trong những nước nghèo đói nhất châu Á. Năm 1968, người Hàn quyết định tham khảo các bộ sách giáo khoa của các nước tiên tiến (đặc biệt là của Nhật), đem về dịch ra và giảng dạy, ngoại trừ các môn người Hàn phải soạn như địa lý Hàn Quốc, lịch sử Hàn Quốc và văn học Hàn Quốc. Vì họ biết rằng, người Nhật đã đầu tư cho giáo dục ra sao để mãi là dân tộc châu Á duy nhất trong khối G7. Và các kiến thức khoa học tự nhiên như toán lý hóa sinh đều là tiến bộ và phát minh của người phương Tây, kiến thức phổ thông này thì nước nào cũng giống nước nào, không cần phải biên soạn lại. Hàn Quốc muốn trở thành một bản sao mới của Nhật, nền kinh tế dựa trên 3 yếu tố là lòng tự hào dân tộc, tính kỷ luật và đạo đức của toàn thể xã hội.

Đúng 20 năm, năm 1988, Hàn Quốc đăng cai Olympic Seoul, cả thế giới không ai tin vào mắt mình khi thấy kỳ tích sông Hàn. Ô-tô, xe máy, dệt nhuộm, hóa chất, đóng tàu, điện tử, thực phẩm...bên Nhật có cái gì thì bên này có cái đó, dù dân số Hàn chỉ bằng 1/3. Không ai biết trong 20 năm đó, cả dân tộc Hàn Quốc đã quyết tâm thoát nghèo như thế nào. Trên tivi chỉ có 2 chương trình là "dạy làm người" và "dạy làm ăn", từ cái văn minh nhỏ xíu như nụ cười của một nhân viên bán hàng, đến cách quản lý chi phí của một quán cà phê, đến cách tạo dựng một nhà máy. Sản xuất và sản xuất. Tài năng là phải đầu tư vào sản xuất. Họ mua hầu hết mọi sản phẩm nước ngoài về lục tung lên, mày mò sản xuất y chang như vậy. Từ một dân tộc "xin việc", tức các doanh nghiệp nước ngoài đến đặt nhà máy và thuê lao động Hàn, Hàn Quốc bắt đầu khan hiếm lao động phổ thông và phải xây dựng các nhà máy ở nước ngoài, những nơi luôn thừa lao động tay chân. Hàn Quốc đã thành công trong việc tiếp nối Nhật Bản thành dân tộc đi cho việc. Người Hàn ra nước ngoài là làm ông chủ, làm quản lý, phỏng vấn và trả lương cho người khác, thay vì đi xin việc, chờ phỏng vấn và được trả lương như các thế hệ trước.
Năm 1988, khi pháo hoa thắp sáng 2 bờ sông Hàn, khi tiếng quốc ca trỗi dậy, người Hàn Quốc đang chạy xe trên đường bỗng dưng dừng xe, bước xuống, cúi đầu. Những bàn tay chai sạn đan vào nhau và họ cười trong nước mắt. Hàn Quốc giờ đây đã bước chân vào nhóm 24 quốc gia thịnh vượng nhất loài người. Nhưng thách thức mới lại xuất hiện, vì bây giờ không phải là Nhật Bản nữa, mà là Hồng Kông và Singapore, 2 cực hút nam châm của cả châu Á về tài chính, thương mại và giải trí. Thuở đó, phim Hồng Kông tràn ngập thị trường và không có đối thủ. Người Hàn tuyển chọn ngay 2.000 sinh viên ưu tú nhất, cử sang Hollywood, điên cuồng học hành, từ đạo diễn, diễn viên, phục trang đạo cụ ...4 năm sau tốt nghiệp, năm 1992, những bộ phim Hàn Quốc đầu tiên ra đời như Cảm xúc, Mối tình đầu, Hoa cúc vàng, Anh em nhà bác sĩ... với một thế hệ diễn viên đẹp từng milimet và hợp nhãn người châu Á. Ngành làm phim phối hợp với ngành thời trang, mỹ phẩm và hàng tiêu dùng, bắt đầu xâm nhập vào các thị trường. Đại sứ quán Hàn Quốc tại các nước có nhiệm vụ dịch thuật ra tiếng địa phương và tặng không cho các đài truyền hình, tạo ra làn sóng Hallyu nổi tiếng. Người Nhật quay ngược lại hâm mộ tài tử Hàn Quốc một cách điên cuồng, người Trung Quốc điên đảo. Các nước Đông Nam Á thì chỉ biết "ụ pa ơi, ụ pa hỡi". Phim Hồng Kông bị đá văng ra khỏi thị trường cho thuê băng đĩa.

Năm 1988, ngần ấy người được khuyến khích đi Milan và Paris để học về thời trang, mỹ phẩm. Các tập đoàn như xe Kia, Samsung, Hyundai còn thuê cả ê-kip thiết kế của các hãng xe Đức như Mercedes, BMW làm việc cho họ, với tham vọng xuất khẩu xe sang Mỹ và châu Âu. Muốn bán cho Tây thì bao bì nhãn mác phải có óc thẩm mỹ của Tây, chứ kiểu" tròn tròn xinh xinh" của dân châu Á, Tây không thích, không bán được. Liên tiếp nhiều năm, xe của Hyundai, KIA là những nhãn hiệu bán chạy nhất ở Bắc Mỹ và châu Âu, nhất là sau bộ phim “Những tay đua kiệt xuất”. Những sinh viên giỏi toán nhất được khuyến khích xin học bổng theo học ngành tài chính ở các đại học lớn trên thế giới, với tham vọng biến Seoul thành trung tâm tài chính như London, New York. Du học sinh Hàn cực kỳ kỷ luật, họ học ngày học đêm và kéo rầm rập về nước khởi nghiệp, không ai xin thẻ xanh thẻ đỏ hay hôn nhân giả để ở lại. Mọi người góp tiền vào nhau và các quỹ đầu tư ra đời, tự đi tìm kiếm các nhà máy mới khởi nghiệp be bé để rót tiền vào, tham gia vào quản trị. Không ai chỉ trích, đổ lỗi cho ai, mỗi cá nhân chỉ góp sức góp trí để xây dựng các doanh nghiệp lớn mạnh hơn, với tinh thần "giúp cho một người Hàn giàu có là cả dân tộc Hàn thêm giàu có". Hệ thống bán lẻ Lotte Kmart... phải có nghĩa vụ mang hàng hóa Hàn đi khắp nơi. Samsung bắt đầu tuyển dụng những sinh viên giỏi nhất châu Á về cho học bổng thạc sĩ miễn phí với điều kiện tốt nghiệp xong phải mấy năm phục vụ cho họ. Họ gom trí tuệ của cả châu Á để chinh phục thị trường điện thoại thông minh và máy tính bảng, cạnh tranh đối đầu với Apple, đối đầu với trí tuệ thung lũng Silicone, cứ như Airbus của châu Âu cạnh tranh với Boeing vậy.

Người Hàn Quốc, dù dân thường hay sếp lớn, tất tần tật mọi thứ họ dùng phải Made in Korea, dù lúc sản phẩm kém cỏi còn xấu xí và đầy lỗi của thập niên bảy mươi hay hiện đại như bây giờ.Mỗi cá nhân chịu thiệt thòi một chút thì đã sao. Muốn trở thành một dân tộc lớn thì mỗi cá nhân phải nghĩ lớn. Tài năng thì làm chủ, ít tài hơn thì ủng hộ người chủ đó bằng cách tiêu thụ sản phẩm của họ sản xuất ra. Nếu người tiêu dùng không ủng hộ sản phẩm nhem nhuốc của thời khởi nghiệp, thì doanh nghiệp còn tồn tại đâu mà có sản phẩm tinh xảo sau này?

Tony nhớ lần đi Hàn đầu tiên, mùa thu năm 2005, bà chị ở Việt Nam ghi tên mấy nhãn hiệu mỹ phẩm nhờ mình mua giùm. Ở cửa hang ở Seoul, cô bán hàng mặc bộ váy veston đen, chạy như bay, leo lên kệ lấy hết sản phẩm này đến sản phẩm khác cho tôi xem mấy tiếng đồng hồ, đều là mỹ phẩm của Hàn cả. Do tiếng Anh không tốt nên cô cứ giải thích bằng tiếng Hàn đến lúc giọng khàn đặc. Đến lúc Tony lấy tay chỉ hộp phấn Lancom, thì cô thất vọng và bật khóc. Giọt nước mắt nóng bỏng của lòng tự hào dân tộc khiến Tony sững sờ, dù cô chỉ là một người bán hàng bình thường trong muôn ngàn người bán hàng ở xứ sở kim chi này. Vì quá kính phục, Tony bèn mua mấy hộp mỹ phẩm của Hàn sản xuất, dù chẳng biết có tốt không. Lúc bước ra khỏi cửa hàng, ngoái lại, Tony vẫn thấy cô gập đầu cung kính.
Ngoài phố, gió bắt đầu lạnh, từng tốp học sinh chạy tập thể dục rầm rập trên vỉa hè, những chiếc áo khoác thêu cờ quốc gia ở sau lưng. Và Tony biết, mang nặng trên vai của mỗi công dân luôn là Tổ quốc.

Chuyện nhà ông Bèn
1. Hồi nhỏ xíu, Tony thích nhất là ông Bèn. Vì coi truyện tranh, truyện nào cũng "SAU KHI ĐÁNH THẮNG QUÂN GIẶC, ÔNG BÈN LÊN LÀM VUA". Trăm truyện như một. Sau này lớn lên chút, mới biết "bèn" là một động từ, hẻm phải tên riêng.
"Bèn" có nghĩa đại loại "hem có dự trù trước". Quánh giặc là vì yêu nước, nhưng khi thắng rùi, lỡ rùi nên thôi lên làm vua luôn. Vua đời đầu, thường là anh hùng liệt lẫm. Theo văn hoá Trung Quốc, khi lên làm vua thì ông Bèn thường lấy hiệu là "Thái Tổ". Rùi tiếp theo các đời là Thái Tông, Nhân Tông, Thánh Tông, Dực Tông gì đó,... (hay Tôn). Con cháu ông Bèn dần dần rồi hem giữ nổi vương quyền, lịch sử sẽ xuất hiện một ông Bèn khác. Trong Cáo Bình Ngô, Nguyễn Trãi viết
"Từ Triệu, Đinh, Lý, Trần 
bao đời gây nền độc lập
cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên, 
mỗi bên hùng cứ một phương,
tuy mạnh yếu từng lúc khác nhau,
song hào kiệt đời nào cũng có".
(Triệu ở đây là Triệu Đà. Quan niệm của người xưa vẫn xem Triệu Đà, vua nước Nam Việt lúc xưa là vua của nước ta, sau đó là nhà Đinh, nhà Lý, nhà Trần. Còn bên kia tương ứng là nhà Hán, nhà Đường, nhà Tống, nhà Nguyên).

Tây Tàu gì cũng giống nhau, ông "Bèn" lúc lập quốc thì xuất chúng, tới thời vua cuối cùng thì dở ẹc. Tỷ phú tự thân nào cũng giỏi, nhưng con cái làm mất gia sản hết. Con của đại trí tuệ như Khổng Tử, Khổng Minh, Lê Quý Đôn, Pasteur, ...cũng hem thấy có gì xuất sắc. Dân gian có câu "trứng rồng lại nở ra rồng. Liu diu lại nở ra dòng liu diu", Tony thắc mắc, sao cũng con cháu mà hem giống vậy. Quang Toản là con Quang Trung, mà sao hẻm có chút khí chất gì giống cha. Sau này đi qua Mỹ học, những pho sách thư viện Há Vợt đã làm sáng tỏ cho Tony biết bao điều. Các người thành đạt ngày xưa phần lớn chọn vợ sai lầm cả.

2. Công thức mọi người hay nói là "trai tài, gái sắc". Trai anh hùng, gái thuyền quyên. Mày tài giỏi vậy, thì phải lấy gái đẹp mới xứng. Nên thành đạt rùi thì phải cưới hoa hậu, hay chân dài, diễn viên điện ảnh....chứ hem có cưới nữ giáo sư tiến sĩ khoa học đoạt giải Nobel. Nhưng con cái của các mỹ nhân thì hem có đẹp như mẹ, thậm chí rất xấu nếu cha nó xấu. Các nghiên cứu di truyền học mới nhất cho thấy, đứa con thừa hưởng 80% trí tuệ từ mẹ, 20% từ cha. Ngoại hình thì ngược lại, 80% từ cha và 20% từ mẹ. Có vậy thôi là hiểu. Ông Bèn xưa tài giỏi nhưng phần lớn xấu trai, khi lên làm vua bèn tuyển cung phi mỹ nữ, cứ đẹp là tiến cung nên sinh ra hoàng tử công chúa công nương, nhan sắc giống cha, trí tuệ giống mẹ. Thử coi hình mấy "mặt rồng" ở mấy viện bảo tàng thì biết. Rùi hoàng tử tiếp tục lấy gái đẹp mà hẻm khôn. Đâu mấy đời, hoàng tử công chúa ngu bắt ớn. Mà vẫn xấu giống ông nội ông tổ mới đau.

Người Nhật và người Do Thái họ biết vụ này từ hồi xa xưa. Các cô gái thông minh, giỏi giang được xã hội họ đánh giá rất cao, khuyến khích những "tinh hoa" này đẻ nhiều. Còn đàn ông cao lớn đẹp trai...là gene quý, cũng được khuyến khích có nhiều con. Thậm chí người Nhật họ khuyến khích các cô gái giỏi lấy chồng Tây, bổ sung nguồn gen cao to, xoá bỏ mặc cảm "Nhật lùn", vì so với các sắc dân châu Á khác vào thế kỷ 19 trở về trước, người Nhật là lùn nhất.

Công thức đúng phải là "trai sắc, gái tài". Các cô gái học giỏi, có công trình nghiên cứu công bố quốc tế...nếu hẻm có nhan sắc thì đừng lo. Sẽ có các chàng trai cao to đẹp đẽ và hiểu biết đến với mình, hem Việt thì Tây, trai đẹp sẽ đứng xếp hàng cho lựa. "Nếu bạn muốn có con giỏi thì phải lấy vợ thông minh", người Do Thái cũng có câu tục ngữ như vậy. Tuy nhiên, về mặt hấp dẫn sinh học, thì các cô gái xinh đẹp vẫn được nhiều người săn đón hơn. Tuy nhiên, các bạn nữ yên tâm nhé. Là phụ nữ, thời đại mới, chúng ta nên toả sáng về trí tuệ. Các trường cấp 3 nên có trường nữ như các trường Gia Long, Đồng Khánh ngày xưa (gọi là girl school) để đào tạo nhân tài. Những cô gái học giỏi thông minh cũng là nguồn gene rất quý.

Còn các bạn nam, thời đại này, các bạn sẽ phải cạnh tranh nhau bằng ngoại hình. Nhan sắc là cái cần ưu tiên đầu tư. Nhan sắc ở đây hem phải là vẻ mỹ miều mỹ phẩm, mà đó là bộ khung cơ thể, sức bền và sự khoẻ mạnh. Phải tập luyện thể lực nhiều, ngủ sớm dậy sớm để cao to, rắn rỏi. Từ nhỏ, bớt giải bài tập luyện thi, bớt "ô mê ga tê cộng phi" trên bàn giấy, trên máy tính, nên dành 1/3 thời gian thức trong ngày để tập luyện ở sân bóng đá, bóng chuyền, hồ bơi, cưỡi ngựa, bắn cung, leo núi, đua thuyền, thám hiểm...Cứ dặt dẹo cái cặp kính cận 10 đi ốp, nói chuyện toàn trong sách hay chuyện thiên hạ trên mạng, cả ngày ngồi ôm bàn phím laptop ipad iphone, tay chân teo tóp, cơ bắp nhão nhoét, không biết làm việc nhà, nấu cơm chẻ củi không rành, sửa không nổi chiếc xe đạp trật xích, hay leo cầu thang có chút xíu đã hổn hển, thì coi như thua.

Các cô gái đừng có dại mà dây vào, rất khổ. Các trường cấp 3 trên thế giới bây giờ cũng khuyến khích mở trường nam sinh (boy school), trong đó việc học thể lực là ưu tiên hàng đầu, sau đó là ứng xử của một nam nhân cao sang thanh lịch. Các đức tính PHẢI CÓ của một người con trai là nhường nhịn, tha thứ, bảo vệ người khác, nghĩ lớn, quảng đại, quân tử, không để ý tiểu tiết tiểu nông, không phán xét người khác và sợ bị người khác phán xét, không quan tâm đời tư cá nhân người ta, sẵn sàng chịu thiệt trong các quan hệ ứng xử, hào sảng và cho đi, tôn trọng kỷ luật, trung thực và chính trực, không thoả hiệp với cái xấu và sợ hãi người xấu*.

Phụ nữ trở thành đàn ông là chuyện rất khó, nhưng đàn ông biến thành đàn bà thì rất dễ. Chỉ cần một hành động nhỏ xíu, một suy nghĩ hẹp hòi lặt vặt, như tranh luận ăn thua hay "gạt tay trúng má" phụ nữ 1 cái, thế là biến thành đàn bà ngay. Trong tự nhiên, con đực hiếm khi tấn công con cái, dù là giành ăn. Ngay cả trí tuệ chút xíu như loài gà, gà trống nó vẫn nhường gà mái, không đá.
3. Và dù hình thức dung mạo thế nào, người sở hữu những tính cách trên (*) được gọi là người có mái đầu lớn. Nhật là một nước nhỏ về diện tích và dân số, nhưng là một dân tộc lớn. Vì nó tập hợp những mái đầu lớn. Xã hội càng nhiều trai sắc, gái tài...thì xã hội đó càng phát triển. Sắc ở đây là sự khoẻ mạnh, tài ở đây là thành tựu.

Hôm bữa kể cho mấy đứa gia nhân ở villa công thức này, tụi nó nói "con thà lấy gái đẹp mà dở, còn hơn là gái thông minh mà hem đẹp". Vậy là bạn sẽ phải làm cật lực nuôi con cái, nó sẽ dở giống mẹ nó. Một đứa còn nói, con sẽ lấy "vừa đẹp, vừa thông minh", vẫn có feeling cảm giác sinh học tốt, mà con cái của con vẫn giỏi, trên đời có cô gái nào vừa đẹp vừa thông minh hem dượng? Tony bèn đáp: Cũng có, nhiều là đằng khác, nhưng không đến lượt mày. Mày ôm cái laptop và facebook, game online cả ngày, thì có đứa chịu lấy đã là may. Ngồi đó mà lựa với chọn.

1. Quá mong muốn một điều gì đó sẽ làm khổ bản thân

Đừng mong đợi bất cứ điều gì mà hãy chấp nhận mọi thứ xung quanh bạn. Nếu không, bạn sẽ tự rước khổ vào chính mình. Quá hy vọng sẽ quá thất vọng bởi vì mọi thứ xảy ra đều có lý do.
19 bài học cần nhớ trước 30 tuổi để có cuộc sống tốt đẹp
2. Càng ít càng nhiều
“Càng ít càng nhiều” là cụm từ có thể áp dụng cho mọi khía cạnh trong cuộc sống. Bạn càng tập trung vào một thứ, bạn sẽ càng có nhiều năng lượng và nhiệt huyết để theo nó đến cùng. Bạn càng có ít tham vọng, bạn càng dễ hài lòng với những gì mình có. Bạn càng ít than phiền, bạn càng thấy cuộc đời tươi đẹp hơn… Hãy thử áp dung nguyên tắc này cho chính bạn ngay bây giờ và bạn sẽ thấy, tối giản hóa mọi thứ sẽ khiến bạn tự do hơn nhiều.

3. Rắc rối là một phần của cuộc sống
Đừng bao giờ mong cuộc sống luôn màu hồng bởi vì cho dù mỗi ngày bạn có vui vẻ đến bao nhiêu thì cũng không tránh khỏi rắc rối vào những ngày khác. Chấp nhận và tìm ra giải pháp thay vì mong bạn sẽ luôn an toàn.

4. “Theo tình, tình chạy”
Tình yêu như cánh bướm. Nó càng bay xa khi bạn cố đuổi bắt nó nhưng khi bạn lờ đi, nó có thể ở ngay trên vai bạn. Thế nên, hãy yêu bản thân mình trước khi bạn muốn dành tình yêu đó cho người khác và đừng cố bám lấy điều gì khi nó không thuộc về bạn.

5. Chia sẻ những chuyện không vui sẽ tăng tình thân!
Càng lớn chúng ta càng nhận ra rằng chia sẻ chuyện buồn với ai đó sẽ dễ nhận được sự cảm thông và quan tâm từ phía họ hơn.

6. Hãy giỏi những thứ có thể dùng được!
Ước mơ hay đam mê của bạn cần phải thực tế và đồng bộ với nhu cầu của những người khác. Đừng quá mơ mộng viễn vông và làm những thứ mà cả thế giới này không ai có thể sử dụng được.

7. Làm những gì bạn tin ngay cả khi không ai có thể làm
Hãy theo đuổi đến cùng và đừng để ai đó nói rằng bạn không thể làm được. Hầu hết những người thành công đều “điên” trong quyết định của mình.

8. Điều bạn tập trung là điều bạn muốn
Tập trung vào những thứ tích cực và bạn sẽ bắt đầu nhìn mọi thứ tiêu cực theo hướng tốt đẹp hơn. Ngược lại, nếu bạn chỉ nghĩ về những thứ tiêu cực, thì mọi thứ xung quanh bạn đều rất tồi tệ.

9. Mạng xã hội là một “xã hội không hoạt động”
Mạng xã hội đã ngày càng phổ biến. Thế nhưng, đừng tự biến mình trở thành công dân của một xã hội đầy rẫy những dòng status và ảnh tự sướng. Thay vì đó, hãy ra ngoài và đón nhận những gì thế giới đang chờ đón bạn.

10. Tiền bạc chính là thứ để đổi lấy giá trị
Tiền không phải là kết quả. Bạn chỉ làm ra tiền khi tài năng của bạn tạo ra những giá trị cho người khác. Nghĩa là muốn có tiền thì phải có giá trị!

11. Một cuộc sống có mục đích là một cuộc sống hoàn mỹ
Sống không có mục đích giống như một con thuyền không có bến đỗ. Bạn sẽ vô định cho tới khi bạn tìm thấy thứ để theo đuổi.

12. Lãnh đạo nghĩa là bạn phải sống như một hình mẫu
Trở thành một nhà lãnh đạo, một người quản lý hay đơn giản là một người có khả năng điều khiển người khác, điều đó có nghĩa bạn được tôn trọng và có hàng trăm người muốn được như bạn. Nhưng kỳ thực, bạn sẽ phải sống như một tấm gương vì bất kỳ vết đục nào cũng sẽ biến bạn trở thành thứ không hoàn hảo.

13. Kỹ năng và tài năng là hai thứ khác biệt
Càng lớn bạn sẽ càng nhận ra rằng tài năng sẽ bị giới hạn nếu dừng rèn luyện. Nếu bạn không có kỹ năng thì tài năng cũng sẽ mất dần.

14. Thiết lập mục tiêu không có nghĩa là Đạt được mục tiêu
Muốn đạt được mục tiêu bạn cần phải có kỷ luật còn thiết lập mục tiêu chỉ đơn thuần là một quyết định. Nếu bạn chỉ mơ mà không làm thì chẳng bao giờ bạn có hai từ “đạt được” cả.

15. Hãy lập danh sách “Should-Do-List” thay vì “To-Do-List”
Hãy lựa chọn các công việc quan trọng với chính bạn và bắt tay vào làm (Should-do-list) thay vì liệt kê tất cả các công việc để làm (To-do-list). Đây luôn là điều mà càng lớn bạn càng nhận ra và muốn hạnh phúc trước tuổi 30 thì đây cũng chính là việc đầu tiên bạn cần thực hiện.

16. Cho để nhận
Cho là một thói quen, không phải một chiến lược. Bởi lẽ, bạn phải “cho” bằng sự chân thành và cả trái tim bạn, khi đó bạn sẽ nhận được điều xứng đáng.

17. Đáp án của mọi câu hỏi đều nằm trong tự nhiên
Tất cả những rắc rối trong cuộc sống của chúng ta đều có lời giải thích và chúng đều ẩn sâu trong tự nhiên. Nếu biết quan sát và cảm nhận, bạn sẽ hiểu tất cả.

18. Vinh hoa phú quý chỉ là phù du
John Wooden đã từng nói danh tiếng của bạn chỉ là điều người khác nghĩ về bạn. Tính cách của bạn mới là chính bạn.
Thế nên, hãy nhớ rằng công danh chỉ là thoáng qua. Đừng bao giờ đánh mất chính mình để có được những thứ không bền chặt.

19. Hãy sống như thể ngày mai là ngày cuối cùng của cuộc đời bạn!

Nên mới có ăn giỗ, ăn Tết, ăn cưới, ăn mày, ăn xin, ăn năn… cái chi cũng liên quan đến việc ăn. Thậm chí một bác sĩ thường nói với người nhà bệnh nhân bị bệnh nan y là thôi đem về, coi muốn ăn gì thì cho ăn, nói vậy là biết rồi, trước khi rời khỏi cuộc đời, nên nếm được nhiều của ngon vật lạ. Tây cũng vậy thôi, họ cũng hay đưa ra danh mục các món ăn phải ăn trước khi chết.

Đặc trưng lớn nhất của ẩm thực chính là quan hệ với sản vật thiên nhiên ở địa phương. Nếu ở nơi cây trái tốt tươi, tôm cá đầy sông như miền Tây Nam Bộ chẳng hạn, thì ẩm thực ở đó phong phú hơn vùng cát trắng nắng chang chang như Phan Rang. Tương tự thì ở Thái Bình các món ăn sẽ đa dạng hơn ở cao nguyên đá Đồng Văn Lũng Cú. Có lần dượng đưa đoàn khách Việt Nam đi Ấn Độ, đến ngày thứ ba là khách bắt đầu ngán, nói sao ăn gì cũng mùi cà ri không vậy, lại chả có rau ăn lá gì cả. Rau ăn lá chỉ dừng lại ở salad bắp cải còn chủ yếu là củ và quả như cà rốt, hành tây, dưa leo, củ cải, bầu bí và hết. Nên có ông khách đại gia ở miền Tây nổi cáu, nói mày tiếc tiền chứ đưa vô khách sạn năm sao thử coi, tụi tao muốn ăn rau muống xào tỏi, rau lang luộc, canh mồng tơi rau đay nấu tôm, tao muốn ăn canh chua cá kho tộ. Tony nói anh à, thiệt là không có. Ổng chửi quá nên cũng dắt vô ăn buffet ở khách sạn lớn nhất New Delhi, ổng đi một vòng coi hết các món ăn và nói biết vậy tao ở nhà cho rồi.

Ở xứ Ấn hay Ả rập, nhiệt độ chênh lệch ngày đêm nó cao, nên rau ăn lá không có nhiều, và dẫn đến tập quán ăn uống như vậy. Cũng vì khí hậu nên họ phải tẩm ướp thịt cá với các loại gia vị cay nồng, mới có thể bảo quản được lâu. Chưa kể là thói quen ăn bốc bằng tay, nên canh cua rau đay sao bốc được. Cũng vì thói quen ăn bằng tay mà các nước như Indo, Philippines…,dù rau ăn lá cũng tốt tươi nhưng họ không thể ăn giống mình, mà lại chủ yếu ăn đồ nướng, các món đều trộn nước cốt dừa sền sệt để bốc lủm vô miệng cho dễ. Nên dân vùng này mụn thôi là mụn, lại béo bụng chứ không có “thon thả giọt đàn bầu” như dân mình.

Còn Trung Quốc thì khí hậu mùa đông khắc nghiệt, nên họ ăn dầu mỡ nhiều, món rau nào cũng xào và mỡ có khi ngập dĩa. Vùng Nội Mông hay Tân Cương thì lại nấu cơm bằng mỡ cừu, nên nếu mình dị ứng với mùi cừu thì đi mấy vùng nay, tốt nhất là thủ một vali đầy mì gói. Người Hàn thì cái gì cũng kimchi, thậm chí phở Hoà ở Seoul dọn kèm dĩa kim chi thay vì dĩa rau thơm. Ở Nga hay Đông Âu, các món của họ mặn hơn khẩu vị của mình, như món thịt muối, cá hồi xông khói mặn đắng luôn nếu mình không ăn kèm với olive hay dưa leo ngâm chua.

Nói như vậy để mình chuẩn bị kiến thức về ẩm thực trước khi đi sang đó. Ăn uống nó quan trọng, mình đi dài ngày, không thích ứng được với thức ăn địa phương đó thì sẽ không có sức để làm việc hay học tập. Nếu quen cứ sáng nào cũng phải điểm tâm bằng một tô phở, trưa phải ăn lòng lợn lá mơ, tối phải đủ 3 món canh mặn xào, thì việc hoà nhập với bên ngoài hơi khó. Như dượng, từ lúc xác định mình đi làm thương mại quốc tế, phải tập ăn uống quốc tế luôn. Có những bữa tự dượng phải lên nhà hàng Ấn Độ, thử hết mọi món từ “nan” đến “masala”, nên qua Ấn ở vài tháng chả sao. Hay có bữa dượng không ăn cơm, ăn bánh mì bơ tỏi, thịt nguội, xúc xích, khoai tây cho quen. Hay bữa nào tiền rủng rỉnh tí thi vô sushi bar ăn đồ sống của Nhật, ban đầu cũng không quen, nhưng sau này thì ghiền luôn. Hay dượng ráng ăn thịt cừu, thịt nướng kebab, fastfood, dù thấy chẳng ngon lành gì. Mình tập vậy để đi công tác, sau một ngày làm việc cật lực, tối về thì lại tiệc tùng nhậu nhẹt, hôm sau lại phải di chuyển với những khoảng cách rất xa. Mình mà ăn uống khó quá, chỉ 3 ngày là đuối. Như cái anh đại gia hôm ở Ấn Độ, hôm sau đi gặp gỡ thương mại, ảnh không đi nổi, chỉ nằm ở khách sạn thoi thóp với mấy gói mì tôm chờ hôm sau nữa thì về nước, trong khi mấy đối tác khác thì lên hội chợ gặp tay bắt mặt mừng, hợp đồng ký quá trời. Anh đại gia nọ thì lỡ hết các cơ hội, nên chỉ về bán cho đại lý dưới ruộng dưới vườn, để ăn cá kho tộ canh chua suốt ngày chứ buôn bán quốc tế hẻm được.

Hồi đó dượng có tuyển 1 nhân viên làm kinh doanh, mọi thứ đều hoàn hảo trừ ăn uống. Nên khách nước ngoài qua, nó nói thôi Tony à, mày cho bạn này làm văn phòng hay cho nghỉ việc đi, chứ kinh doanh không hợp. Cá da trơn không ăn. Gà thì sợ ngứa. Hải sản dị ứng. Chuối thì nói hôi. Heo bò chỉ ăn nạc mềm, chỉ luộc không được nướng. Sữa không tiêu hóa được. Hành ngò tỏi tiêu ớt sợ nóng nổi mụn. Cà phê đắng. Trà mất ngủ. Nên đi ăn với nó, thấy chén cơm với nước mắm trong veo. Hỏi ra mới biết do từ nhỏ mẹ nó bảo thủ nên ăn suốt ngày cứ cà pháo mắm tôm rau dền luộc quất tới, nên nó chỉ ăn được mấy món đó. Lớn rồi sửa không được, thanh niên trai tráng thay vì cởi mở thì lại bảo thủ kiên quyết xưa sao giờ vẫn vậy, không dám thử. Nên chơi rất chán và cũng thấy tội. Nhiều cơ hội trải nghiệm với thế giới bên ngoài bị bỏ qua.

Chúc các con tự tin xách giỏ ra thế giới bên ngoài làm việc, học tập, vui chơi mà không phải gặp rào cản nào. Nếu mình nghĩ mình là cá mập thì phải bơi ngoài đại dương, cá ngừ cá kiếm thì ngoài biển, cá hô cá chép thì ra sông mà vẫy vùng. Chứ quanh quẩn trong ao làng làm chi, giành thức ăn chi với mấy con lòng tong tội nghiệp. Còn mình lười học tập, lười lao động, nói cái gì cũng cãi, cuộc sống ngày hôm nay chẳng khác gì ngày hôm qua thì suốt đời chịu phận cá lòng tong. Nhung nhúc ở trong ao, lâu lâu có thằng xuyệt điện nó dùng bình ắc quy nó rà 1 phát, thì phơi bụng trắng xóa và nằm hết trong nồi cá kho tộ.

Nói cái thèm cá lòng tong kho tộ quá à. Kho nồi đất sền sệt, bỏ tiêu thiệt cay héng, trời mưa mưa lạnh lạnh, cơm trắng mới nấu lên. Trời ơi, ăn 4-5 chén cơm vẫn chưa no.

Nhưng đến chén thứ 6 thì no.

Có bao giờ bạn tự hỏi "Mình đang làm cái quái gì trong công việc ngu ngốc này ?" Có bao giờ bạn thấy kẹt cứng không lối thoát chưa ?
Tôi đang đi về đâu ?

Nếu bạn cảm thấy bực bội hay khổ sở trong công việc bạn làm, dù bạn là công nhân quét rác hay bác sĩ chuyên khoa giải phẫu, một nhà chính trị gia, một doanh nhân thành đạt thì phương pháp duy nhất để bạn quên đi nỗi bực tức và khổ sở trong công việc. Đó chính là : "HÃY LÀM HẾT SỨC MÌNH"

Tại sao ?
Khi làm hết sức mình bạn sẽ cảm thấy dễ chịu hơn và sẽ thấy công việc không nhàm chán quên đi mệt nhọc và tìm được niềm vui trong công việc.
Bạn sẽ có thể phát triển khả năng của mình
Bạn sẽ tạo nên những giá trị cho bản thân của mình
Khi bạn lao động hăng say, làm việc hết sức mình sẽ có người trân trọng sự cố gắng của bạn, bạn sẽ được đề bạt lên vị trí mới và hoàn thành mục tiêu của mình
Khi bạn làm hết sức mình bạn sẽ có được những kinh nghiệm quý cho riêng bản thân mình, để sau này khi ra ngoài bạn có thể làm riêng

Một hôm thằng Tí và nhà và than thở với tôi rằng " Nếu nó có một công việc ngon lành, nó sẽ làm đến chết mới bỏ cống hiến hết mình cho công việc, nhưng với công việc hiện tại thì nó chỉ muốn ngủ suốt ngày thôi." Không đâu bạn ạ

Công việc nào cũng vậy khi chúng ta làm việc hết mình, công hiến và đưa ra những sáng kiến để nâng cao chất lượng công việc thì tự nhiên cuộc đời sẽ đưa ta tới những cơ hội mới. Có khi phải chờ, nhưng thế nào nó cũng đến. Đâu có ai một lúc là giàu lên đâu
Ví như: Bầu Đức hay Ông Dương Công Minh Him Lam họ cũng miệt mài làm từ những việc đòi hỏi sự lao động hăng say hết mình họ mới tạo dựng nên cơ nghiệp như hôm nay. Mặc dù trải qua nhiều thăng trầm nhưng cuối cùng họ cũng đạt được mục tiêu của mình.

Còn nữa khi chúng ta làm việc hay đợi chờ một điều gì đó mà chúng ta không trông đợi mà chỉ cống hiến hết mình thì một ngày nào đó tự nhiên nó sẽ đến với ta vào lúc mà ta không trông đợi. Tình yêu cũng vậy.

Những vận may hay những mối quan hệ khiến chúng ta đổi đời vẫn thường xảy đến trong những hoàn cảnh khó tin nhất. Đó là cách mà cuộc đời nhắc nhở ta rằng hãy tôn trọng mọi người ta gặp. Có thể hôm nay họ không phải là khách hàng hay người giúp ta đổi đời nhưng sau này chắc chắn sẽ có cơ hội giúp đỡ và gặp lại.

Đó cũng là cách mà cuộc đời nhắc nhở chúng ta nên có một tâm hồn rộng mở. Những người thành công thường tự nhủ "Nếu mình tận tâm tận lực với cơ hội này, mình sẽ có được cơ hội lớn hơn nữa"

Cuộc đời chỉ thưởng cho những ai nỗ lực hết mình, chứ không phải cho những lời biện minh....

Author Name

Contact Form

Name

Email *

Message *

Powered by Blogger.