Latest Post

1. Quá mong muốn một điều gì đó sẽ làm khổ bản thân

Đừng mong đợi bất cứ điều gì mà hãy chấp nhận mọi thứ xung quanh bạn. Nếu không, bạn sẽ tự rước khổ vào chính mình. Quá hy vọng sẽ quá thất vọng bởi vì mọi thứ xảy ra đều có lý do.
19 bài học cần nhớ trước 30 tuổi để có cuộc sống tốt đẹp
2. Càng ít càng nhiều
“Càng ít càng nhiều” là cụm từ có thể áp dụng cho mọi khía cạnh trong cuộc sống. Bạn càng tập trung vào một thứ, bạn sẽ càng có nhiều năng lượng và nhiệt huyết để theo nó đến cùng. Bạn càng có ít tham vọng, bạn càng dễ hài lòng với những gì mình có. Bạn càng ít than phiền, bạn càng thấy cuộc đời tươi đẹp hơn… Hãy thử áp dung nguyên tắc này cho chính bạn ngay bây giờ và bạn sẽ thấy, tối giản hóa mọi thứ sẽ khiến bạn tự do hơn nhiều.

3. Rắc rối là một phần của cuộc sống
Đừng bao giờ mong cuộc sống luôn màu hồng bởi vì cho dù mỗi ngày bạn có vui vẻ đến bao nhiêu thì cũng không tránh khỏi rắc rối vào những ngày khác. Chấp nhận và tìm ra giải pháp thay vì mong bạn sẽ luôn an toàn.

4. “Theo tình, tình chạy”
Tình yêu như cánh bướm. Nó càng bay xa khi bạn cố đuổi bắt nó nhưng khi bạn lờ đi, nó có thể ở ngay trên vai bạn. Thế nên, hãy yêu bản thân mình trước khi bạn muốn dành tình yêu đó cho người khác và đừng cố bám lấy điều gì khi nó không thuộc về bạn.

5. Chia sẻ những chuyện không vui sẽ tăng tình thân!
Càng lớn chúng ta càng nhận ra rằng chia sẻ chuyện buồn với ai đó sẽ dễ nhận được sự cảm thông và quan tâm từ phía họ hơn.

6. Hãy giỏi những thứ có thể dùng được!
Ước mơ hay đam mê của bạn cần phải thực tế và đồng bộ với nhu cầu của những người khác. Đừng quá mơ mộng viễn vông và làm những thứ mà cả thế giới này không ai có thể sử dụng được.

7. Làm những gì bạn tin ngay cả khi không ai có thể làm
Hãy theo đuổi đến cùng và đừng để ai đó nói rằng bạn không thể làm được. Hầu hết những người thành công đều “điên” trong quyết định của mình.

8. Điều bạn tập trung là điều bạn muốn
Tập trung vào những thứ tích cực và bạn sẽ bắt đầu nhìn mọi thứ tiêu cực theo hướng tốt đẹp hơn. Ngược lại, nếu bạn chỉ nghĩ về những thứ tiêu cực, thì mọi thứ xung quanh bạn đều rất tồi tệ.

9. Mạng xã hội là một “xã hội không hoạt động”
Mạng xã hội đã ngày càng phổ biến. Thế nhưng, đừng tự biến mình trở thành công dân của một xã hội đầy rẫy những dòng status và ảnh tự sướng. Thay vì đó, hãy ra ngoài và đón nhận những gì thế giới đang chờ đón bạn.

10. Tiền bạc chính là thứ để đổi lấy giá trị
Tiền không phải là kết quả. Bạn chỉ làm ra tiền khi tài năng của bạn tạo ra những giá trị cho người khác. Nghĩa là muốn có tiền thì phải có giá trị!

11. Một cuộc sống có mục đích là một cuộc sống hoàn mỹ
Sống không có mục đích giống như một con thuyền không có bến đỗ. Bạn sẽ vô định cho tới khi bạn tìm thấy thứ để theo đuổi.

12. Lãnh đạo nghĩa là bạn phải sống như một hình mẫu
Trở thành một nhà lãnh đạo, một người quản lý hay đơn giản là một người có khả năng điều khiển người khác, điều đó có nghĩa bạn được tôn trọng và có hàng trăm người muốn được như bạn. Nhưng kỳ thực, bạn sẽ phải sống như một tấm gương vì bất kỳ vết đục nào cũng sẽ biến bạn trở thành thứ không hoàn hảo.

13. Kỹ năng và tài năng là hai thứ khác biệt
Càng lớn bạn sẽ càng nhận ra rằng tài năng sẽ bị giới hạn nếu dừng rèn luyện. Nếu bạn không có kỹ năng thì tài năng cũng sẽ mất dần.

14. Thiết lập mục tiêu không có nghĩa là Đạt được mục tiêu
Muốn đạt được mục tiêu bạn cần phải có kỷ luật còn thiết lập mục tiêu chỉ đơn thuần là một quyết định. Nếu bạn chỉ mơ mà không làm thì chẳng bao giờ bạn có hai từ “đạt được” cả.

15. Hãy lập danh sách “Should-Do-List” thay vì “To-Do-List”
Hãy lựa chọn các công việc quan trọng với chính bạn và bắt tay vào làm (Should-do-list) thay vì liệt kê tất cả các công việc để làm (To-do-list). Đây luôn là điều mà càng lớn bạn càng nhận ra và muốn hạnh phúc trước tuổi 30 thì đây cũng chính là việc đầu tiên bạn cần thực hiện.

16. Cho để nhận
Cho là một thói quen, không phải một chiến lược. Bởi lẽ, bạn phải “cho” bằng sự chân thành và cả trái tim bạn, khi đó bạn sẽ nhận được điều xứng đáng.

17. Đáp án của mọi câu hỏi đều nằm trong tự nhiên
Tất cả những rắc rối trong cuộc sống của chúng ta đều có lời giải thích và chúng đều ẩn sâu trong tự nhiên. Nếu biết quan sát và cảm nhận, bạn sẽ hiểu tất cả.

18. Vinh hoa phú quý chỉ là phù du
John Wooden đã từng nói danh tiếng của bạn chỉ là điều người khác nghĩ về bạn. Tính cách của bạn mới là chính bạn.
Thế nên, hãy nhớ rằng công danh chỉ là thoáng qua. Đừng bao giờ đánh mất chính mình để có được những thứ không bền chặt.

19. Hãy sống như thể ngày mai là ngày cuối cùng của cuộc đời bạn!

Nên mới có ăn giỗ, ăn Tết, ăn cưới, ăn mày, ăn xin, ăn năn… cái chi cũng liên quan đến việc ăn. Thậm chí một bác sĩ thường nói với người nhà bệnh nhân bị bệnh nan y là thôi đem về, coi muốn ăn gì thì cho ăn, nói vậy là biết rồi, trước khi rời khỏi cuộc đời, nên nếm được nhiều của ngon vật lạ. Tây cũng vậy thôi, họ cũng hay đưa ra danh mục các món ăn phải ăn trước khi chết.

Đặc trưng lớn nhất của ẩm thực chính là quan hệ với sản vật thiên nhiên ở địa phương. Nếu ở nơi cây trái tốt tươi, tôm cá đầy sông như miền Tây Nam Bộ chẳng hạn, thì ẩm thực ở đó phong phú hơn vùng cát trắng nắng chang chang như Phan Rang. Tương tự thì ở Thái Bình các món ăn sẽ đa dạng hơn ở cao nguyên đá Đồng Văn Lũng Cú. Có lần dượng đưa đoàn khách Việt Nam đi Ấn Độ, đến ngày thứ ba là khách bắt đầu ngán, nói sao ăn gì cũng mùi cà ri không vậy, lại chả có rau ăn lá gì cả. Rau ăn lá chỉ dừng lại ở salad bắp cải còn chủ yếu là củ và quả như cà rốt, hành tây, dưa leo, củ cải, bầu bí và hết. Nên có ông khách đại gia ở miền Tây nổi cáu, nói mày tiếc tiền chứ đưa vô khách sạn năm sao thử coi, tụi tao muốn ăn rau muống xào tỏi, rau lang luộc, canh mồng tơi rau đay nấu tôm, tao muốn ăn canh chua cá kho tộ. Tony nói anh à, thiệt là không có. Ổng chửi quá nên cũng dắt vô ăn buffet ở khách sạn lớn nhất New Delhi, ổng đi một vòng coi hết các món ăn và nói biết vậy tao ở nhà cho rồi.

Ở xứ Ấn hay Ả rập, nhiệt độ chênh lệch ngày đêm nó cao, nên rau ăn lá không có nhiều, và dẫn đến tập quán ăn uống như vậy. Cũng vì khí hậu nên họ phải tẩm ướp thịt cá với các loại gia vị cay nồng, mới có thể bảo quản được lâu. Chưa kể là thói quen ăn bốc bằng tay, nên canh cua rau đay sao bốc được. Cũng vì thói quen ăn bằng tay mà các nước như Indo, Philippines…,dù rau ăn lá cũng tốt tươi nhưng họ không thể ăn giống mình, mà lại chủ yếu ăn đồ nướng, các món đều trộn nước cốt dừa sền sệt để bốc lủm vô miệng cho dễ. Nên dân vùng này mụn thôi là mụn, lại béo bụng chứ không có “thon thả giọt đàn bầu” như dân mình.

Còn Trung Quốc thì khí hậu mùa đông khắc nghiệt, nên họ ăn dầu mỡ nhiều, món rau nào cũng xào và mỡ có khi ngập dĩa. Vùng Nội Mông hay Tân Cương thì lại nấu cơm bằng mỡ cừu, nên nếu mình dị ứng với mùi cừu thì đi mấy vùng nay, tốt nhất là thủ một vali đầy mì gói. Người Hàn thì cái gì cũng kimchi, thậm chí phở Hoà ở Seoul dọn kèm dĩa kim chi thay vì dĩa rau thơm. Ở Nga hay Đông Âu, các món của họ mặn hơn khẩu vị của mình, như món thịt muối, cá hồi xông khói mặn đắng luôn nếu mình không ăn kèm với olive hay dưa leo ngâm chua.

Nói như vậy để mình chuẩn bị kiến thức về ẩm thực trước khi đi sang đó. Ăn uống nó quan trọng, mình đi dài ngày, không thích ứng được với thức ăn địa phương đó thì sẽ không có sức để làm việc hay học tập. Nếu quen cứ sáng nào cũng phải điểm tâm bằng một tô phở, trưa phải ăn lòng lợn lá mơ, tối phải đủ 3 món canh mặn xào, thì việc hoà nhập với bên ngoài hơi khó. Như dượng, từ lúc xác định mình đi làm thương mại quốc tế, phải tập ăn uống quốc tế luôn. Có những bữa tự dượng phải lên nhà hàng Ấn Độ, thử hết mọi món từ “nan” đến “masala”, nên qua Ấn ở vài tháng chả sao. Hay có bữa dượng không ăn cơm, ăn bánh mì bơ tỏi, thịt nguội, xúc xích, khoai tây cho quen. Hay bữa nào tiền rủng rỉnh tí thi vô sushi bar ăn đồ sống của Nhật, ban đầu cũng không quen, nhưng sau này thì ghiền luôn. Hay dượng ráng ăn thịt cừu, thịt nướng kebab, fastfood, dù thấy chẳng ngon lành gì. Mình tập vậy để đi công tác, sau một ngày làm việc cật lực, tối về thì lại tiệc tùng nhậu nhẹt, hôm sau lại phải di chuyển với những khoảng cách rất xa. Mình mà ăn uống khó quá, chỉ 3 ngày là đuối. Như cái anh đại gia hôm ở Ấn Độ, hôm sau đi gặp gỡ thương mại, ảnh không đi nổi, chỉ nằm ở khách sạn thoi thóp với mấy gói mì tôm chờ hôm sau nữa thì về nước, trong khi mấy đối tác khác thì lên hội chợ gặp tay bắt mặt mừng, hợp đồng ký quá trời. Anh đại gia nọ thì lỡ hết các cơ hội, nên chỉ về bán cho đại lý dưới ruộng dưới vườn, để ăn cá kho tộ canh chua suốt ngày chứ buôn bán quốc tế hẻm được.

Hồi đó dượng có tuyển 1 nhân viên làm kinh doanh, mọi thứ đều hoàn hảo trừ ăn uống. Nên khách nước ngoài qua, nó nói thôi Tony à, mày cho bạn này làm văn phòng hay cho nghỉ việc đi, chứ kinh doanh không hợp. Cá da trơn không ăn. Gà thì sợ ngứa. Hải sản dị ứng. Chuối thì nói hôi. Heo bò chỉ ăn nạc mềm, chỉ luộc không được nướng. Sữa không tiêu hóa được. Hành ngò tỏi tiêu ớt sợ nóng nổi mụn. Cà phê đắng. Trà mất ngủ. Nên đi ăn với nó, thấy chén cơm với nước mắm trong veo. Hỏi ra mới biết do từ nhỏ mẹ nó bảo thủ nên ăn suốt ngày cứ cà pháo mắm tôm rau dền luộc quất tới, nên nó chỉ ăn được mấy món đó. Lớn rồi sửa không được, thanh niên trai tráng thay vì cởi mở thì lại bảo thủ kiên quyết xưa sao giờ vẫn vậy, không dám thử. Nên chơi rất chán và cũng thấy tội. Nhiều cơ hội trải nghiệm với thế giới bên ngoài bị bỏ qua.

Chúc các con tự tin xách giỏ ra thế giới bên ngoài làm việc, học tập, vui chơi mà không phải gặp rào cản nào. Nếu mình nghĩ mình là cá mập thì phải bơi ngoài đại dương, cá ngừ cá kiếm thì ngoài biển, cá hô cá chép thì ra sông mà vẫy vùng. Chứ quanh quẩn trong ao làng làm chi, giành thức ăn chi với mấy con lòng tong tội nghiệp. Còn mình lười học tập, lười lao động, nói cái gì cũng cãi, cuộc sống ngày hôm nay chẳng khác gì ngày hôm qua thì suốt đời chịu phận cá lòng tong. Nhung nhúc ở trong ao, lâu lâu có thằng xuyệt điện nó dùng bình ắc quy nó rà 1 phát, thì phơi bụng trắng xóa và nằm hết trong nồi cá kho tộ.

Nói cái thèm cá lòng tong kho tộ quá à. Kho nồi đất sền sệt, bỏ tiêu thiệt cay héng, trời mưa mưa lạnh lạnh, cơm trắng mới nấu lên. Trời ơi, ăn 4-5 chén cơm vẫn chưa no.

Nhưng đến chén thứ 6 thì no.

Có bao giờ bạn tự hỏi "Mình đang làm cái quái gì trong công việc ngu ngốc này ?" Có bao giờ bạn thấy kẹt cứng không lối thoát chưa ?
Tôi đang đi về đâu ?

Nếu bạn cảm thấy bực bội hay khổ sở trong công việc bạn làm, dù bạn là công nhân quét rác hay bác sĩ chuyên khoa giải phẫu, một nhà chính trị gia, một doanh nhân thành đạt thì phương pháp duy nhất để bạn quên đi nỗi bực tức và khổ sở trong công việc. Đó chính là : "HÃY LÀM HẾT SỨC MÌNH"

Tại sao ?
Khi làm hết sức mình bạn sẽ cảm thấy dễ chịu hơn và sẽ thấy công việc không nhàm chán quên đi mệt nhọc và tìm được niềm vui trong công việc.
Bạn sẽ có thể phát triển khả năng của mình
Bạn sẽ tạo nên những giá trị cho bản thân của mình
Khi bạn lao động hăng say, làm việc hết sức mình sẽ có người trân trọng sự cố gắng của bạn, bạn sẽ được đề bạt lên vị trí mới và hoàn thành mục tiêu của mình
Khi bạn làm hết sức mình bạn sẽ có được những kinh nghiệm quý cho riêng bản thân mình, để sau này khi ra ngoài bạn có thể làm riêng

Một hôm thằng Tí và nhà và than thở với tôi rằng " Nếu nó có một công việc ngon lành, nó sẽ làm đến chết mới bỏ cống hiến hết mình cho công việc, nhưng với công việc hiện tại thì nó chỉ muốn ngủ suốt ngày thôi." Không đâu bạn ạ

Công việc nào cũng vậy khi chúng ta làm việc hết mình, công hiến và đưa ra những sáng kiến để nâng cao chất lượng công việc thì tự nhiên cuộc đời sẽ đưa ta tới những cơ hội mới. Có khi phải chờ, nhưng thế nào nó cũng đến. Đâu có ai một lúc là giàu lên đâu
Ví như: Bầu Đức hay Ông Dương Công Minh Him Lam họ cũng miệt mài làm từ những việc đòi hỏi sự lao động hăng say hết mình họ mới tạo dựng nên cơ nghiệp như hôm nay. Mặc dù trải qua nhiều thăng trầm nhưng cuối cùng họ cũng đạt được mục tiêu của mình.

Còn nữa khi chúng ta làm việc hay đợi chờ một điều gì đó mà chúng ta không trông đợi mà chỉ cống hiến hết mình thì một ngày nào đó tự nhiên nó sẽ đến với ta vào lúc mà ta không trông đợi. Tình yêu cũng vậy.

Những vận may hay những mối quan hệ khiến chúng ta đổi đời vẫn thường xảy đến trong những hoàn cảnh khó tin nhất. Đó là cách mà cuộc đời nhắc nhở ta rằng hãy tôn trọng mọi người ta gặp. Có thể hôm nay họ không phải là khách hàng hay người giúp ta đổi đời nhưng sau này chắc chắn sẽ có cơ hội giúp đỡ và gặp lại.

Đó cũng là cách mà cuộc đời nhắc nhở chúng ta nên có một tâm hồn rộng mở. Những người thành công thường tự nhủ "Nếu mình tận tâm tận lực với cơ hội này, mình sẽ có được cơ hội lớn hơn nữa"

Cuộc đời chỉ thưởng cho những ai nỗ lực hết mình, chứ không phải cho những lời biện minh....

Khi được hỏi về hình ảnh bố mẹ nắm tay nhau tình cảm trên biển, con gái của ông bà cho biết: 'Từ ngày còn nhỏ, lúc nào tôi cũng thấy bố mẹ tình cảm với nhau như vậy! Cho đến giờ tôi có thể khẳng định bố mẹ tôi đã yêu thương nhau trọn đời!'.



Chị Phạm Thị Kim Huế cùng bố mẹ trên bãi biển Nha Trang.

Những ngày qua, cộng đồng mạng xôn xao bởi hình ảnh cặp vợ chồng già nắm tay nhau tình cảm trên bãi biển. Nhiều người tỏ ra ngưỡng mộ tình cảm của 2 ông bà, bên cạnh những lời chúc phúc dành cho ông bà, họ đều có một thắc mắc: 'Tại sao ông bà lại có thể dành nhiều tình cảm cho nhau đến vậy khi đã ở tuổi gần 90?'.

Phóng viên đã có cuộc trao đổi ngắn với chị Phạm Thị Kim Huế (con gái của cụ ông và cụ bà trong bức ảnh trên), chị Huế cho biết: 'Từ ngày còn nhỏ, lúc nào tôi cũng thấy bố mẹ tình cảm với nhau như vậy! Cho đến giờ tôi có thể khẳng định bố mẹ tôi đã yêu thương nhau trọn đời!'. Chị Huế cũng cho biết thêm, bố chị là Phạm Xuân Theo (85 tuổi) và mẹ là Vũ Thị Hảo (87 tuổi), 2 ông bà là người Thái Bình lên Tuyên Quang làm kinh tế mới đã nhiều năm nay.

Được biết, chị Huế đang là hiệu trưởng của một trường mầm non khá nổi tiếng tại quận Hoàng Mai (Hà Nội). Cứ vào mỗi dịp nhà trường nghỉ hè, chị lại tổ chức những chuyến đi nghỉ để ông bà có thêm thời gian gần gũi con cháu. Trong dịp này, chị cùng ông bà có chuyến nghỉ mát ở Nha Trang rồi lên tham quan Đà Lạt.

Cùng nhìn lại những hình ảnh ông bà nắm tay nhau đi khắp nơi hay những lúc sum vầy cùng con cháu:



Hình ảnh cụ ông Phạm Xuân Theo (85 tuổi) và cụ bà Vũ Thị Hảo (87 tuổi) trên bãi biển thành phố Nha Trang gây sốt cộng đồng mạng những ngày qua.



Tại Nhà thờ Đức Bà (TP.HCM).



Tại Dinh Độc Lập.



Trên bãi biển Phú Quốc.



Trên đường phố TP.HCM.





Tại thành phố Đà Lạt



Nắm tay nhau đi khắp nơi.



Ông bà có những bức ảnh khá vui tại những nơi đặt chân đến.



Hình ảnh lãng mạn tại Thung lũng tình yêu.



Cháu gái Phạm Thị Thảo cõng bà trong chuyến đi tham quan Đà Lạt.



Ông bà chụp ảnh trong đám cưới cháu gái lớn tại Tuyên Quang.



Cả nhà mừng sinh nhật cụ ông.



Cụ ông tặng hoa cho cụ bà trong ngày Quốc tế Phụ nữ.



Nụ cười sảng khoái trên gương mặt cụ bà khi đến chơi với các cháu bé tại trường mầm non của con gái.



Hai vợ chồng cụ chụp ảnh cùng các cháu bé.



Chị Huế cho biết thêm, hiện tại bố mẹ chị cùng một người bác đã ngoài 90 tuổi đang sống vui vẻ cùng con cháu tại một ngôi nhà gần thành phố Tuyên Quang.



Ông bà trong lễ đầy tháng chắt của các cụ.


Theo Hoàng Nam/Infonet

Lười là cái cốt lõi để bạn không sở hữu bất cứ cái gì. Nên nhớ điều đó mà giải thích cái người ta CÓ.
Nhìn hiện tại để đoán tương lai - De Tony

1. Một sự nghiệp đỉnh cao như nghề bạn đã chọn? Ví dụ là nhà khoa học, bạn có các công trình nghiên cứu được quốc tế ghi nhận, được các tập đoàn mua bản quyền...=> Thì hãy thâu đêm suốt sáng ở phòng thí nghiệm, điều mà bạn chưa bao giờ làm trước đây. Không thể có công trình nào với 8h sáng đến, 5h chiều về.

2. Bạn làm kinh doanh: muốn sở hữu doanh nghiệp, nhà máy, trang trại...hay đơn giản là 1 chiếc xe ô tô, một căn nhà an toàn? Thì bạn phải từ bỏ chiếc xe gắn máy trên đoạn đường có xe buýt, điều mà bạn chưa bao giờ làm trước đây. Rồi phải nghĩ khác, làm khác với việc hàng ngày của các bạn, chủ động mọi thứ thay vì bị động chờ ai đó hướng dẫn. Thử đến một chỗ khác để sinh sống, để khởi nghiệp. Thử làm một ngành khác. 100 con cá đều nghĩ, nhưng chỉ có 1 con vượt qua.

3. Bạn muốn có bạn bè quốc tế, có bạn nữ muốn lấy chồng Tây, bạn nam muốn lấy vợ Nhật...chẳng hạn, mà cứ sáng cà phê chè đặc thuốc lào, trưa lòng lợn mắm tôm, tối về nhà ôm máy lên mạng bàn chuyện showbiz Việt, hoặc đi chơi trà chanh chém gió với Nguyễn Thị Bưởi, Lê Văn Gừng, Trần Thanh Ổi...thì Tây Nhật đâu mà quen.

4. Bạn muốn chơi bạn bè quốc tế để đầu óc phóng khoáng rộng lớn. Sáng mở FB, thấy bạn Peter ở Anh chụp ảnh con công ở sân cỏ trước nhà, bạn Mary ở Pháp đang ủ sữa chua, bạn Sasaki bên Nhật đang dọn tuyết, bạn Pierre đang dạy học cho trẻ con ở châu Phi...Muốn vậy thì phải có quan hệ quốc tế. Phải đi du lịch bụi ở VN để làm quen, phải ra nước ngoài học để quen, phải đi hội thảo này nọ, phải ăn pizza quán Tây, phải đi tình nguyện quốc tế,..Chứ chơi toàn bạn ở VN thì ở đâu ra bạn quốc tế đây?

5. Nhiều bạn nói cũng muốn đi đây đi đó lắm nhưng hẻm có tiền. Thế bị Ad hỏi lại, sao có nhiều bạn sinh viên đi thực tập có tốn đồng nào, lại được hưởng lương, tự nộp xin học bổng này nọ mà bạn không có? Tại sao lúc đi học không làm thêm để tích luỹ đi chơi?

Câu cuối cùng sau khi bị truy vấn là : tại tụi nó giỏi. Vậy hỏi câu cuối: tại sao cũng môi trường ĐH y chang, sao nó giỏi, mình dở. Bạn cuối cùng thú nhận là tại lười. Lười vận động, lười tư duy, lười họcngoại ngữ, lười làm thêm, lười đọc sách, lười nhận thức...

Lười là cái cốt lõi để bạn không sở hữu bất cứ cái gì. Nên nhớ điều đó mà giải thích cái người ta CÓ.

Lười thì cũng sẽ không có may mắn. Không ai có thể viết hồ sơ nộp giùm để mình có học bổng. Không ai có thể nhét tiếng Anh tiếng Hoa vô đầu để mình lưu loát cả. Không ai nhét tiền vô túi mình để mình làm cái này cái kia. Không ai nhấc chân nhấc tay mình lên để cơ thể mình tráng kiện.

6. Đến lúc nào đó, bạn học mình nó lái xe hơi chạy qua vũng nước, hắt nước lên mình, con mình, vợ mình đang đèo nhau trên chiếc gắn máy, rồi con cái nó hỏi ủa sao cha không có nhà máy xí nghiệp như chú A chú B, cũng là bạn học với cha sao giờ họ khác. Thì mình biết là mình đã nhận thức khác nó lúc còn sinh viên. Chỉ ngậm ngùi hoặc tủi thân, hoặc ghét nó.

Đến lúc nào đó, thấy bạn cùng lớp đăng stt đang đi hội thảo ở New York thì mình cũng biết là nó đã có mấy tháng ăn ngủ ở thư viện và phòng thí nghiệm, chứ không phải quán bi-da và quán cà phê như mình.

7. Tại mình hết cả nhé. Nên bạn trai bạn gái chọn nhau yêu thì cứ theo feeling cảm giác, còn thành thân thì lựa đứa có ý chí mà quen. Chứ lấy về khổ quá, nó lại làm biếng hoặc tư tưởng đầu óc bảo thủ, thì đời chẳng thú vị gì, có nhiêu đó lặp đi lặp lại. Bạn bè mà không có ý chí, cũng unfriend hết chứ chơi coi chừng lây nhiễm văn hoá than thở hay đổ lỗi cho người khác. Ý chí và chấp nhận cái mới, từ bỏ cái quen thuộc là yếu tố lớn nhất để một cá nhân thành công trên con đường họ chọn.

8. Cứ nhìn một người thích nhàn, thích an toàn, thích ổn định, ngại thay đổi dù chỉ là một kiểu tóc, một bộ đồ, một món ăn, một quan hệ, một cách nhìn nhận sự việc...thì biết rõ tương lai của họ. Nếu bạn không có khả năng thử cái khác cái quen thuộc của mình, thì tương lai của bạn, 10 năm hay 20 năm, thậm chí 50 năm, cũng y chang cuộc sống của bạn bây giờ.

9. Nói chứ ad cũng hẻm dám sống khác. Sáng nay, lại bún phở lòng lợn....chứ hẻm dám bánh mì croa-sâng hay cà ri Ấn Độ.

Nên 10 năm ra trường đến nay, ad cũng vẫn vậy, vẫn bám trụ Sài Gòn, vẫn ở nhà thuê, đi xe máy, làm nhiêu ăn hết, cũng nhiêu bạn đó, cũng sinh hoạt sáng tới tối y chang nhau, cũng nhấp nhổm viết đơn xin việc rải khắp chỗ nào lương cao hơn thì nghỉ chỗ cũ, qua chỗ mới làm. Đọc bài của dượng Tony thấy người này người kia làm cái này cái kia, thì cũng share về, ghi "bữa nào thử làm cái này". Nói cho vui vậy thôi chứ đời nào dám thử. Vẫn hàng ngày đưa tay xin ăn, xin tiền, xin việc, xinh tình. Xin xỏ cho nó khoẻ, ai cho thì cho.
Theo TNBS

Tôi sốc vì vợ mới của anh chẳng ai khác lại là cô bé tròn 18 tuổi, con của bác thợ phụ hồ đang xây nhà cho chúng tôi lúc đó.
Sốc vì chống cũ bỏ mặc để cưới con gái bác thợ xây

Gửi chồng cũ! Gọi tên anh lần cuối nữa thôi, chồng cũ nhé. Vậy là tròn một năm 2 tháng mình chia tay anh nhỉ! Nhận được thông tin anh có vợ mới và làm đám hỏi sau ngày em đi được một tháng mà em sốc quá. Không phải vì đau buồn thương xót anh mà em sốc vì anh từng là chồng em; sốc vì vợ mới của anh chẳng ai khác lại là cô bé tròn 18 tuổi con của bác thợ phụ hồ đang xây nhà cho chúng ta lúc đó. Quên mất, nhà anh thôi chứ nhà gì của chúng ta, vì anh bảo em chẳng góp được đồng nào. Em tự hỏi sao mình có thể chọn một người như vậy làm chồng, em tự hỏi mẹ anh và gia đình họ hàng anh sao có thể mang trầu cau đi hỏi vợ cho anh trong khi con dâu cũ ra đi chưa đầy một tháng? Em tự hỏi bác thợ xây giờ là bố vợ anh nghĩ gì khi gả con gái mình cho anh trong lúc đó (khi mà lúc em còn ở đó bác cũng hay tới nhà chơi và mình cũng nói cười hỏi thăm rất thân thiết). Còn vợ mới anh, em không thắc mắc nhiều bởi như anh từng nói (đa số con gái quê anh chỉ có vậy). Bỗng dưng em cảm thấy thanh thản và an bình anh ạ. Em cảm thấy thật may mắn khi chọn cách ra đi sớm.

Giờ đây công việc em chưa tốt, thu nhập chưa cao nhưng ít ra em được là chính mình, được người thân bạn bè đồng nghiệp quý mến. Em không đẹp bằng người yêu cũ của anh (như anh hay nói), chắc chắn thua xa cô vợ mới 18 tuổi của anh về nhan sắc anh nhỉ! Vậy nên em chúc mừng anh và anh cũng phải biết ơn em bởi nhờ em đi sớm mà anh mới có được cô vợ trẻ đẹp ngoan hiền như hiện nay.

Thưa độc giả, tôi chính là May, người viết bài “Chồng cưới vợ để có người phục vụ” cách đây hơn một năm. Sau khi đọc phản hồi của độc giả, đa số là khuyên tôi bỏ người này đi, nhưng lúc đó ngồi suy nghĩ lại tôi muốn thay đổi theo chiều tích cực nhất nên đã có một cuộc nói chuyện rất rõ ràng với anh. Tôi hết lời phân tích giãi bày nỗi lòng mình cho anh hiểu. Tôi bảo nếu anh không thay đổi thì trước sau gì tôi cũng bỏ đi. Lúc đó anh đã ôm tôi và hứa hẹn thay đổi. Anh bảo rất sợ mất tôi bởi tôi là cô gái miền Trung chịu thương chịu khó chứ chẳng giống gái quê anh. Anh không cho tôi đi làm bởi biết sẽ có nhiều đồng nghiệp nam mê tôi. Anh sẽ cùng tôi làm lại từ đầu, vậy mà chỉ vài ngày sau mọi chuyện vẫn tái diễn như cũ, vẫn thói quen thủ thỉ những chuyện không đáng với mẹ mình và mẹ anh lại dằn mặt làm khó dễ với tôi.

Vẫn câu nói: Nơi này không thiếu gái đẹp gái giàu gái học thức, sao mày về tận nơi xa xôi để rước một con cũng chẳng có gì hơn. Trong cơn nóng giận tôi đòi bỏ đi. Anh gọi điện cho mẹ và tôi nghe tiếng bà quát lên trong điện thoại: Nó đi đâu mày cho nó đi luôn đi mày ơi. Thế là tôi vừa khóc vừa xếp đồ, anh phụ tôi gom áo quần bỏ vali. Tôi nhớ như in câu cuối cùng anh nói: “Tôi hối hận vô cùng vì đã cưới cô, người yêu cũ của tôi vừa đẹp hơn cô, lại giàu có hơn cô, gia đình cũng gia giáo hơn gia đình cô, anh chị em người yêu cũ ai cũng học ít nhất cao đẳng (ý anh là em trai tôi chỉ học tới lớp 11). Nếu tôi cưới bạn tôi biết đâu giờ này đang ở Mỹ vì chị gái cô ấy lấy chồng Mỹ”. Nghe xong những lời như vậy tôi như bừng tỉnh. Trong cơn cùng cực của uất hận tôi đưa tay chỉ thẳng vào mặt anh ta, tôi gào lên: Mày đúng là một thằng chồng quá tồi. Thế là hết, chúng tôi chia tay từ đó.

Cảm ơn độc giả, anh chị em, cô chú cũng như các bạn đã chia sẻ và góp ý. Giờ đây tâm tôi đã thanh thản và yêu đời trở lại rồi. Đúng là không ai sống thay mình cả, vậy nên có bạn nào ở trong hoàn cảnh như tôi hãy mạnh mẽ lên nhé, thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương, cuộc đời luôn có nhân quả.

May

Author Name

Contact Form

Name

Email *

Message *

Powered by Blogger.