Latest Post

CHUYỆN ÔNG LÃO NGHÈO VÀ Ổ BÁNH MÌ: BÀI HỌC CUỘC SỐNG ĐÁNG SUY NGẪM

Một người phụ nữ có thói quen nướng bánh mì cho cả gia đình, mỗi sáng bà đều làm dư một cái để bên ngoài cửa sổ cho người nghèo đi qua dễ lấy. Ngày qua ngày cứ đến buổi sáng, một ông lão gù lưng sẽ đến lấy ổ bánh mì đi.
ông lão và ổ bánh mì

Tuy nhiên, thay vì nói lời cảm ơn, lần nào ông lão cũng lấy ổ bánh mì và nói những lời như niệm chú: “Việc xấu ngươi làm thì ở lại với ngươi, việc tốt ngươi làm thì sẽ trở lại với ngươi”.

Việc này cứ diễn ra liên tục, ngày này qua ngày khác. Người phụ nữ dần bực bội trong lòng nghĩ: “Nhận được bánh, không biết cảm ơn còn lải nhải mấy lời khó chịu kia! Ông ta muốn ám chỉ điều gì nhỉ?”

Rồi một hôm, chịu hết nổi, bà nghĩ cách làm cho ông già đi khuất mắt. Bà tự nhủ: “Ta sẽ làm cho lão ta mất dạng”.

Bà trộn thuốc vào ổ bánh mì thừa bà thường làm, tay run run để bánh có thuốc độc lên thành cửa sổ, bỗng cảm thấy hốt hoảng: “Ta làm gì thế này?”

Bà ném vội ổ bánh có thuốc độc đi và thay một cái bánh khác lên thành cửa sổ. Như mọi khi, ông lão đến lấy bánh và lẩm bẩm: “Việc xấu ngươi làm thì ở lại với ngươi; việc tốt ngươi làm thì sẽ trở lại với ngươi”.

Ông lão cầm ổ bánh vui vẻ rời đi, không ai biết trong lòng người phụ nữ vừa trải qua một trận chiến giận dữ dội.

Người phụ nữ có một bí mật mà chưa bao giờ bà tiết lộ cho bất cứ ai đó là mỗi khi đặt ổ bánh mì cho người nghèo lên thành cửa sổ, bà lại cầu nguyện cho đứa con trai đi làm xa nhà đã nhiều tháng không nhận được tin tức. Bà nguyện cầu cho con trở về bình an và mạnh khỏe.

Buổi chiều hôm đó, có tiếng gõ cửa. Khi mở cửa ra, bà vô cùng ngạc nhiên thấy con trai mình đứng trước cửa. Cậu con trai gầy xọp đi, quần áo rách rưới đến thảm hại. Anh ta đói lả và mệt. Khi trông thấy mẹ, anh ta nói:

Mẹ ơi, con về được đến nhà quả là một phép lạ. Khi con còn cách nhà mình cả dặm đường, con đã ngã gục vì đói, không đi nổi nữa và tưởng mình sẽ chết dọc đường, nhưng bỗng có một ông già gù lưng đi ngang, con xin ông ta cho con một chút gì để ăn, và ông ta đã quá tử tế cho con nguyên một ổ bánh mì rất ngon và chút nước. Ông ta nói: “Đây là thứ cứu đói tôi mỗi ngày, nhưng hôm nay tôi cho anh vì anh cần nó hơn tôi!”

Khi người mẹ nghe những lời đó, mặt bà biến sắc. Bà phải dựa vào thành cửa để khỏi ngã. Bà nhớ lại ổ bánh mì có thuốc độc mà bà đã làm sáng hôm nay. Nếu bà không ném nó vào lửa thì con trai yêu quý của bà đã ăn phải và đã chết.

Ngay lập tức bà nhớ lại câu nói lặp đi lặp lại qua ngày của ông lão…

* Bài học cuộc sống:


Trong cuộc sống của chúng ta cũng vậy, luôn tồn tại luật nhân quả. Những gì bạn làm hôm nay có thể sẽ là căn nguyên cho những sự việc sẽ đến với bạn trong tương lai; bởi vậy hãy luôn sống tốt và nỗ lực hết mình để giúp đỡ người khác nếu có thể, bạn sẽ nhận lại may mắn.

5 SAI LẦM PHỔ BIẾN KHIẾN CHÚNG TA NUỐI TIẾC TRONG CUỘC ĐỜI

Khi nhìn lại cuộc sống, chúng ta thường có rất nhiều điều hối tiếc về quá khứ. Có những sai lầm mà hầu hết chúng ta đều mắc phải nhưng lại khó khăn vô cùng để sửa chữa. Dưới đây là 5 điều tiếc nuối nhất mà ai trong chúng ta cũng từng mắc phải trong cuộc đời.

1. Đưa ra quyết định dựa trên suy nghĩ của người khác
Đây có lẽ là sự lựa chọn đáng tiếc nhất trong cuộc đời của mỗi con người. Đặt cược cuộc sống và số phận của mình dựa trên ý kiến và suy nghĩ của người khác. Điều này có thể khiến bạn đưa ra những quyết định sai lầm và khó cứu vãn trong cuộc sống.
Chẳng hạn như việc theo đuổi giấc mơ của bạn, nếu bạn đang cố gắng tìm kiếm sự ủng hộ của cha mẹ, người thân và bạn bè thì có thể bạn sẽ chẳng bao giờ đủ tự tin để thực hiện điều đó. Vì mỗi chúng ta đều có suy nghĩ và chính kiến riêng của bản thân.
Vì vậy, bạn hãy luôn nhớ rằng, ý kiến của người khác dù là tốt hay xấu cũng không thể ảnh hưởng đến chính kiến của bạn. Hãy học cách tiếp thu và sàng lọc những ý kiến đóng góp đó để đưa ra những sự lựa chọn tốt nhất cho cuộc đời bạn.

2. Cố gắng làm việc chăm chỉ nhưng không được đền đáp xứng đáng
Làm việc chăm chỉ là một cách tuyệt vời để giúp bạn học hỏi, sáng tạo và tìm kiếm sự thành công của mỗi người. Đặc biệt, đôi khi làm việc cũng chính là cách chúng ta giao tiếp với cuộc sống và tìm kiếm được sự đam mê và hạnh phúc của bản thân.
Tuy nhiên, rất nhiều người trong số chúng ta đã bỏ ra quá nhiều công sức và sự cống hiến mà không nhận được sự đền đáp xứng đáng như những lời hứa. Thay vì chỉ biết làm việc chăm chỉ, bạn nên quan sát và xác định mục tiêu đúng đắn để giúp sự cống hiến của bạn có được thành quả trong tương lai.  

3. Luôn giấu kín cảm xúc của mình
Đôi khi, chúng ta thường được khuyên rằng nên học cách kiếm chế và che giấu cảm xúc của mình để đạt được mục đích nhất định. Tuy nhiên, che giấu cảm xúc thật của bản thân cũng là một sai lầm khiến bạn phải chịu những thiệt thòi trong cuộc sống.
Vì vậy, điều tốt nhất bạn nên làm là hãy sống thật với bản thân và cảm xúc của chính mình. Điều này có thể khiến bạn gặp phải nhiều khó khăn nhưng trên thực tế bản thân bạn sẽ cảm thấy hài lòng và không phải chịu đựng những dằn vặt nội tâm.

4. Đánh mất cái chạm tay vào thế giới của người khác
Công việc, cuộc vui và những toan tính trong cuộc sống sẽ dần kéo bạn vào những hố sâu tham vọng mà quên đi sự kết nối với gia đình, người thân và bạn bè. Những mối quan hệ mới có thể khiến bạn quên đi những người thân quen từng gắn bó và chia sẻ buồn vui trước đây.
Vì vậy, bạn hãy nên học cách cân bằng thời gian giữa công việc và những mối quan hệ cá nhân để kết nối và lưu giữ được những tình cảm tốt đẹp trong cuộc sống.

5. Quên mất bản thân mình cũng cần được yêu thương và chiều chuộng
Khi gặp phải những khó khăn hay bế tắc trong cuộc sống, chúng ta thường có thói quen dằn vặt và đổ lỗi cho bản thân. Tuy nhiên, bạn đã quên rằng muốn cuộc sống tốt đẹp hơn trước hết bạn phải trân trọng và yêu thương chính bản thân mình.

Đừng vì những sai lầm trong quá khứ hay nỗi sợ hãi về tương lai mà khiến bản thân phải chịu những áp lực và đau khổ. Học cách mỉm cười, tha thứ cho bản thân và nuông chiều những cảm xúc của bạn để giúp cuộc sống bình yên hơn.

Ngôn ngữ trần gian khờ dại quá, sao đong đầy hai tiếng : Mẹ Ơi !


Con gái: Nguyễn Thị Lệ (14/07/1991)

Thương gửi Mẹ: Hồ Thị Dân (15/5/1963)
Trong bất kì hoàn cảnh nào, tình yêu thương mẹ dành cho đứa con của mình luôn thiêng liêng và cao quý. Hóa ra cuộc sống của mẹ là như thế - hy sinh tất cả cho con cái mà không để lại thứ gì cho bản thân…“Ngôn ngữ trần gian khờ dại quáSao đong đầy hai tiếng: Mẹ ơi.”
ngày của mẹ

"Miền trung 14/07/1991 trưa mùa hạ nắng cháy quắt da người. Mẹ con đi làm đồng về rồi chuyển dạ và sinh ra con :) Chẳng hiểu sao giữa trưa nắng cháy nhưng khi vừa sinh ra con thì trời mưa trắng xóa cả vùng trời. Mẹ nhìn con lành lặn khỏe mạnh hơn anh chị chỉ biết bật khóc rồi lịm đi vì mệt." Đó là những lời ngày nội còn sống vẫn thường kể cho tôi nghe. Mẹ tôi - một cô gái xinh đẹp nức tiếng con nhà giàu có ở đất Hà Thành nhưng đem lòng yêu cha tôi - một thương binh sau khi đi chiến trường C về với tâm trí không ổn định và mất 1/3 sức khỏe.

Sau khi lấy nhau mẹ sinh cho cha 3 người con thì anh chị tôi không được lành lặn như bao người. Chiến tranh chất độc màu da cam đã cướp đi 3/4 thị lực của anh và 1/4 thị lực của chị. Nghe nội kể ngày ấy cha mẹ tôi gần như hóa điên....Rồi từ ấy cha tôi thay đổi tâm tính. Những trận đòn triền miên trút xuống tấm thân gầy mỏng manh của mẹ. Cho đến khi tôi ra đời, rồi lớn lên cho đến bây giờ, mẹ vẫn thủ thỉ ,tôi chính là hi vọng cuối cùng của me,̣ tôi lành lặn nên sau này phải đỡ đần anh chị...

Tôi không nhớ rõ bao lần tôi nhìn thấy mẹ trốn ra sau nhà khóc khi nhìn thâý anh trai không nhìn rõ vật gì đó nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt khi cha đánh mẹ .Tôi có vài lần nói "Con hận bố lắm? Mẹ có hận bố không?" Mẹ mỉm cười xoa đầu tôi nói "Không, Mẹ chỉ hận chiến tranh thôi, bố con ngày xưa tốt lắm..." rồi trong đôi mắt sâu buồn thẳm của mẹ nhìn về xa xăm như hồi tưởng về người đàn ông mà mẹ đánh đổi tất thảy để đi theo năm nào.


Thế rồi đến một ngày cha cũng bỏ mẹ con tôi chạy theo một người phụ nữ khác vì cô ấy sinh cho cha được một người con trai khỏe mạnh lành lặn. Khi ấy mẹ không khóc không cười, không dằn vặt trách móc nhưng tôi biết trái tim mẹ đã chết, mà cũng có thể đã chết khi vừa sinh anh trai tôi ra đời. Tôi không biết nữa, chỉ biết tôi phải thật cố gắng , cố gắng mua cho mẹ một căn nhà, lo cho anh chị ổn thỏa trước khi mái tóc nhung đen ngày ấy chuyển màu năm tháng...
Mẹ ơi, khoảng thời gian tối tăm nhất của gia đình mình đã qua. Mẹ đã có một căn nhà nhỏ, chị cũng đã theo chồng về yên ấm, anh trai cũng đã ổn định thì con lại ở một vùng trời xa lắc, một nơi không có mẹ có anh chị, không có những bữa cơm chiều mẹ nấu, ở đây chỉ một màu trắng toát. Con sợ mẹ ạ. Chắc mẹ buồn con lắm vì công việc đang ổn định con lại bỏ để đi một nơi xa lắc để làm lại từ đầu. Hơn 1 lần con muốn nói thật với mẹ nhưng nhìn dáng nhỏ liêu xiêu đôi vai gầy mong manh run lên bần bật trong chiều mưa năm ấy Mẹ đi chôn cất em của mẹ con lại không đành lòng. Mẹ à! Con sắp khỏe rồi sắp được về với mẹ rồi, sắp được ăn canh hoa thiên lý mẹ nấu, được mẹ gội đầu kì lưng, được nhổ tóc bạc cho mẹ và hơn hết được ngồi bên hiên ngắm nhìn những cánh đào phai rơi vào vai áo mẹ những chiều 30 như những năm cũ. Con sắp về rồi chỉ một thời gian ngắn nữa thôi mẹ phải thật khỏe mạnh đợi con nhé. Năm tháng sau này con gái sẽ không để mẹ đau lòng nữa, nhất định không đau lòng nữa...

Con yêu Mẹ!
Nguồn: Beatvn - Ngày Của Mẹ


Hơn 50 năm qua, bà luôn quanh quất giữa lòng cổ thị Hội An, đi qua biết bao nhiêu mùa gió bão, rẽ màn mưa chỉ để đến di sản Chùa Cầu nghi ngút khói hương, mà tìm đứa con trai "bé bỏng" để đút cho ăn vì sợ con đói, mặc thêm cái áo khoác dày vì sợ con lạnh.


Chủ Nhật này là Ngày của Mẹ - một ngày người ta nghĩ ra để tôn vinh (thêm một lần nữa) sự ấm êm mang tên nguồn sống. Những câu chuyện, những bức ảnh xúc động về mẹ lại được chia sẻ. Nhưng suy cho cùng, ngày nào chẳng là ngày của mẹ, ngày nào mẹ chẳng lo lắng, yêu thương, bảo bọc con, dẫu con còn ẵm bồng trên tay hay đã trở thành người lớn... Có khi, mẹ và con cùng nhau già đi, nhưng mẹ vẫn chăm con như bé bỏng hôm nào... như khoảnh khắc mà một tay máy đã vô tình chụp được dưới đây.


Bức ảnh đời thường với tên "Tình mẹ" mới đây đã được chia sẻ lại trong một nhóm chơi nhiếp ảnh và khiến biết bao người nhoẻn miệng cười mà mắt lệ rưng rưng. Bức ảnh ghi lại cảnh một người mẹ đã già đang cười nheo đuôi mắt, đút cơm cho người con trai, cũng đã lớn tuổi của mình ăn. Khoảnh khắc đấy, tuy bình dị nhưng thiêng liêng đến lạ, như thể không gian và thời gian xung quanh đều ngưng đọng lại, kính cẩn cúi mình trước pho tượng đài về mẹ, một pho tượng đài biết dãi nắng dầm sương, biết cười nheo đuôi mắt.





Bức ảnh "Tình mẹ" tuy bình dị mà thiêng liêng vô cùng.


Mặc cho chủ đề đã cũ, đã được hàng ngàn tay nhiếp ảnh lựa chọn để vắt khô tuyến lệ người xem nhưng dường như, riêng với bức ảnh này, người ta không chỉ thấy cay mắt, xót lòng mà đan xen đâu đó, nó còn mang đến cho họ một cảm giác khắc khoải lạ kỳ. Bởi phía sau tấm hình giản đơn này, dường như là một câu chuyện đáng lắng nghe thật chậm.


Anh Đỗ Vũ - tác giả bức ảnh cho hay, anh chụp tấm ảnh này vào một ngày se lạnh bất thường đầu tháng 3, trước di sản Chùa Cầu, phố cổ Hội An: "Khi đi qua Chùa Cầu, tôi vô tình bắt gặp được khoảnh khắc đắt giá này nên nhanh chóng mượn máy ảnh của bạn để ghi lại. Với tôi, hình ảnh mẹ già chăm con cũng có thể gọi là già kia rất cảm động và có gì đó nhoi nhói trong lòng…".





Nhiếp ảnh gia Đỗ Vũ - chủ nhân của bức ảnh "Tình mẹ".


Người mẹ ấy là bà Ngô Thị Dy, năm nay đã 82 tuổi, làm nghề chèo thuyền cho khách du lịch; còn con trai bà, anh Trần Thanh Tùng, trông hồn nhiên thế thôi nhưng đã 59 tuổi. Hiện hai mẹ con đang sống ở phường Minh An, thành phố Hội An. Người ta kể, bà Dy sinh được 8 người con nhưng chỉ có riêng anh Tùng là không may, khi vừa sinh đã bị khiếm khuyết về thần kinh khiến đầu óc ngờ ngệch. Vậy nên, mấy chục năm qua, dù đã tuổi già sức yếu, bà Dy vẫn kiên nhẫn theo đút cơm cho con ăn. Bà thương con mình vốn đã thiệt thòi, lại nhỡ phải đói khát khi mải rong chơi thì tội lắm.


Những người sinh sống ở phố cổ Hội An đã quá quen với hình ảnh này, mỗi ngày trong suốt gần 60 năm qua, cứ trưa trưa là bà Dy lại xách theo bọc đồ ăn đi tìm con, chăm mớm cho con từng muỗng cơm, ly nước. Ai thấy vậy cũng cho rằng bà khổ, không được an hưởng tuổi già mà cứ mãi lo cho con. Không biết bà có thấy mình khổ không, nhưng nhìn sâu vào khoảnh khắc mà Đỗ Vũ đã ghi lại, thấy người mẹ thưc hiện trách nhiệm, thiên tính của mình trong suốt thời thanh xuân cho đến tận khi già, mà vẫn nở được nụ cười rạng ngời làm lay động trái tim chúng ta ngần ấy, phải chăng, đó cũng là một loại hạnh phúc rất riêng của mình bà?


Xót lòng làm sao khi nghĩ tới cái cảnh hơn 50 năm qua, bà luôn quanh quất giữa lòng cổ thị Hội An, đi qua biết bao nhiêu mùa gió bão, rẽ màn mưa, chỉ để đến di sản Chùa Cầu nghi ngút khói hương, tìm con trai mà với bà, đó luôn là đứa con trai bé bỏng để đút cho ăn vì sợ con đói, mặc thêm cái áo khoác dày cho con vì sợ con lạnh...





Anh Tùng chân trần đi khắp Hội An, vô tư lự, thênh thang trong thế giới của riêng mình; còn mẹ anh, ngày nào cũng chạy đi tìm con.


Chỉ với một khuôn hình hạnh phúc, nhưng nhìn vào đáy mắt đang cười của người mẹ, vào cái vòng tay và chiếc lưng hơi cúi xuống để mẹ đút cho ăn của người con trai, dường như ta thấy cả một bộ phim sống động về tình mẹ thiêng liêng ở xứ miền Trung khắc nghiệt. Chính vì thế mà tấm ảnh có tên "Tình mẹ" của anh Đỗ Vũ nhận được sự phản hồi rất tốt từ những thành viên của hội nhóm chơi ảnh, cũng như là những người vô tình xem được bức ảnh. Bức ảnh của anh còn lọt vào danh sách Top 5 tấm hình xuất sắc nhất tháng 4 vừa rồi và được một phần thưởng nho nhỏ từ hội.


Anh Đỗ Vũ cho biết thêm, anh là người sống ở Hội An nên anh cảm nhận được nhịp sống và lối sống của con người nơi đây, họ rất thật thà và sống bằng cái tình nên đi đâu anh cũng dễ dàng bắt gặp được những khoảnh khắc đẹp. Nhưng bắt gặp thôi với anh còn chưa đủ, anh muốn ghi lại chúng để chia sẻ những thông điệp cuộc sống cho mọi người, nên từ 2 năm nay, anh bắt đầu chụp ảnh và kể những câu chuyện bằng sắc màu.


Cùng ngắm thêm 2 tác phẩm về người mẹ của anh Đỗ Vũ nhé:





Một bức ảnh khác cũng nói về tình mẹ của anh Đỗ Vũ.





Một cụ bà bán hàng rong ở thủ đô Haà Nội, được anh Đỗ Vũ chụp lại trong một đêm mưa rỉ rả buốt ruột nào đó.

Mình (admin) là một cựu du học sinh ở Hà Lan. Khi còn nhỏ ở Việt Nam, trước khi đi du học, mình được ông bà cha mẹ thầy cô dạy là "không ai cho không ai cái gì" nên phải nghi ngờ tất cả những lời đề nghị "cho không", chắc chắn là có âm mưu. Nếu mình là con gái, họ sẽ "âm miu" đổi tình, lấy mất trinh trắng. Nếu mình là con trai, rất có thể sẽ bị bắt cóc cắt bán nội tạng hay làm nô lệ lao động khổ sai. Mình và bạn bè đã lớn lên với sự "khôn ngoan" này, và luôn e dè với tất cả.

Khi qua Hà Lan học, có lần mình phát biểu câu này trong lớp, vị giáo sư già nhíu mày. Thầy nói, nếu con quan niệm như thế thì sẽ bỏ lỡ nhiều cơ hội. Ở xã hội tiên tiến nhân văn, người ta cho nhau mà chẳng đòi hỏi lại cái gì.

Sự hào sảng (generosity) và lòng bác ái (humanity) được gia đình và nhà trường dạy dỗ từ bé cho mọi đứa trẻ. Tất nhiên có đứa hiểu và làm được, có đứa không. Đứa nào HAM SỞ HỮU, không chiến thắng nhu cầu ÍCH KỶ sẽ không làm được, và mãi mãi là người tầm thường mà thôi.

Người tầm thường sẽ cố lấy vào, như tậu nhà, tậu đất, càng nhiều nhà nhiều đất nhiều tiền càng tốt. Lấy vợ đẻ con cũng thế, cặp bồ càng nhiều càng tốt, đẻ con càng nhiều càng tốt, vì cảm giác mình có sở hữu nhiều, rất thích. Ham bằng cấp, danh tiếng, ham ăn của ngon, vật lạ, bắt thiên nhiên phục vụ nhu cầu ích kỷ của mình như nuôi chim lồng, cá cảnh (cầm tù sinh vật khác để mua vui), suy nghĩ xoay quanh việc tích cóp, cần mẫn "tha về" cái tổ của họ như những con kiến. Cái gì tốt họ chỉ dành cho vợ con gia tộc họ mà thôi.

Nhưng người có nhận thức tốt hơn họ chỉ lấy vừa phải. Một cái nhà nhỏ đủ để ở, không đầu cơ đầu tư gì, thuê để ở thì có sao, đời người chết đi cũng có mang theo được một đống "sổ đỏ sổ hồng" đâu. Họ chỉ lấy người mình yêu, không yêu ai thì không lấy. Con cái là trời cho, một hai đứa con là đủ, thậm chí không có cũng chẳng sao, "gene tao không có gì xuất sắc để lưu truyền hậu thế cả". Họ học để cho mình kiến thức mà làm việc, không cần thạc sĩ tiến sĩ gì nếu không cần đứng lớp giảng dạy hay nghiên cứu. Và đặc biệt, rất nhiều người họ cho đi. Toàn bộ tài sản của họ hiến cho các quỹ từ thiện, quỹ bảo vệ động vật hoang dã, bảo vệ rừng, cho trẻ em châu Phi và các nước nghèo khổ khác. Họ chỉ ăn đồ farm-raised (nuôi trồng ở nông trại) như bò, cừu, gà, cá hồi nuôi....chứ không ăn wild-caught (tức đánh bắt tôm cá sông suối, hải sản cua ghẹ mực, thú rừng, )...vì họ quan niệm đó là mắc xích của tự nhiên, mình ăn là phá vỡ sinh thái, muốn ăn thì cứ bơm tinh ấp trứng, nuôi công nghiệp mà ăn.

Từ đó, ad cảm thấy xấu hổ với "trí khôn" xưa nay của mình. Mình luôn luôn nâng cao cảnh giác nên mình không hiểu được người văn minh họ nghĩ gì, làm gì. Cứ thấy ai hào phóng rộng rãi và hay cho đi, hay giúp người là mình lập tức giải thích theo hướng "phải có động cơ, có mục đích, có mưu đồ gì đó". Nhưng thật ra với người văn minh, họ yêu thương cả chim muông cây cỏ sông suối núi non...huống hồ gì là con người, họ sẵn sàng cho đi mà không có "đòi lại quả" bất cứ cái gì. Đây là cơ sở để có lòng tin. LÒNG TIN là tài sản quý giá của một xã hội văn minh và là tiền đề để phát triển kinh tế.

Và những người như Chuck Feeney trong bài báo dưới đây ngày càng nhiều. Ông chỉ nổi tiếng vì tới 8 tỷ đô cho từ thiện, 100% gia tài hiến tặng hết. Còn những người cho ít hơn thì không đếm xuể.

Một dân tộc giàu có thì chưa chắc văn minh. Nhưng các dân tộc văn minh thì đều giàu có cả - thầy giáo già của mình kết luận. Trong xã hội các nước đang phát triển, mỗi cá nhân văn minh thì đều đã hoặc SẼ giàu (do nhận thức mạnh, biết đủ). Còn nhiều người rất giàu có, nhìn mãi vẫn "không sang" dù cố ở biệt thự to, xe xịn, quần áo hiệu mỹ phẩm đắt tiền, cặp chân dài hot girl này nọ. Dù họ có một đống học hàm học vị chức danh...vẫn không toát ra cái KHÍ CHẤT khiến người khác nể phục. Rất nhiều người nỗ lực "gom vào" cỡ nào vẫn không toát lên được nét cao quý và được người khác "nhìn phát yêu mến ngay". Họ lại không tri túc (biết đủ) nên khổ tâm miết.

Nhưng em còn nghèo quá, giờ phải làm sao, tự dưng cho đi khi còn nghèo? Tranh thủ lấy vô còn không đủ ăn nữa là - mình hỏi. Thầy cười bảo "Văn minh là cái cần có trước tiên cho mỗi cá nhân. Đủ hay thiếu chỉ là khái niệm trong đầu mình, nay suy nghĩ thế này, mai sẽ thấy khác. Khi mỗi người tự tạo lấy nét hào sảng, bác ái và văn minh cho cá nhân mình, sự phồn thịnh nó sẽ tự động đến".
p/s: Nhớ nhé các bạn. Một dân tộc giàu có thì chưa chắc văn minh. Nhưng các dân tộc văn minh thì đều giàu có cả. Và mỗi cá nhân cũng vậy.

Từ nhiều năm rồi, bạn đã mơ ước về việc nhảy chân sáo lên máy bay và tan biến vào chân trời.
Bạn đã mua vé. Bạn đã sửa soạn xong xuôi hành lý. Và ba mẹ cuối cùng cũng đủ dũng cảm để cho phép bạn đi một mình.

Chúc mừng bạn! Bạn sắp sửa bước vào một hành trình sẽ thay đổi cuộc đời bạn.
Trong bài báo này, tôi muốn chia sẻ 13 điều tôi đã học được về du lịch một mình. Hãy thắt dây an toàn vào và chuẩn bị cất cánh thôi. Đã đến lúc cho chuyến bay một mình rồi.

1. Bạn học được sự ích kỷ.

Khi bạn du lịch một mình, người duy nhất bạn cần quan tâm đến là chính bạn.

Bạn muốn thăm bảo tàng Hà Nội ư? Cứ tự nhiên đi. Muốn leo núi Bà Đen ư? Xỏ giày leo núi vào ngay thôi. Muốn hát karaoke ở quán bar ư? Hãy đứng trước cái mi-crô kia đi.
Bạn hiểu vấn đề rồi chứ. Hãy tận hưởng cơ hội có được tự do hoàn toàn và tự lên lộ trình cho chính bạn.

Hãy ích kỷ và tìm kiếm những cơ hội bạn muốn trải nghiệm. Chẳng có gì là sai trái với việc này cả, miễn là bạn vẫn tôn trọng người khác và sự tự do chọn lựa của họ.

2. Bạn học cách đóng một vai khác.


Khi bạn đi du lịch với gia đình hay bạn bè, bạn luôn phải đóng một vai nhất định. Đứa em trai lông bông. Đứa em gái hư đốn. Hay một người bạn rụt rè.

Giờ thì tất cả những điều đó có thể thay đổi. Hãy quên hết những điều người khác kỳ vọng ở bạn. Bạn muốn trở thành ai?

Hãy bước ra khỏi vùng an toàn và thử một vai khác. Đừng trốn mãi dưới lớp mặt nạ hoặc răm rắp phục tùng những kỳ vọng của xã hội. Hãy thoải mái khi là chính bạn, và khám phá vai trò mới của mình.

Hãy nhớ: không ai quen biết bạn. Họ chỉ thấy bạn của ngày hôm nay. Ngay bây giờ.

Hãy tận dụng cơ hội này để hiểu hơn về chính mình và cho cả thế giới biết con người thật của bạn.

3. Bạn học cách thử sức những giới hạn của mình.

Tôi sẽ không nói dối bạn đâu. Du lịch một mình không phải chuyện dễ dàng. Tôi đã học được điều này từ thực tế.


Năm 2011, tôi đi du lịch Hongkong và cuối cùng nghỉ lại tại Chungking Mansions
(http://en.wikipedia.org/wiki/Chungking_Mansions). Đó là một ý tưởng tồi. Nơi đây rất đáng sợ và nguy hiểm. Tôi không thể ngủ vào buổi tối và tôi tránh né việc ở lại phòng. Nghĩ một cách tích cực thì tôi đã có cơ hội khám phá thành phố.

Đó là lần đầu tiên tôi đi du lịch châu Á, và từ đó tôi đã học được bài học của tôi. Đừng tiếc chi thêm tiền để có một chỗ nghỉ tốt. Nhất là lần đầu tiên bạn đi du lịch một mình.

Nó đáng đến từng xu bạn chi trả.

4. Bạn học được cách lên kế hoạch từ trước.

Dù chuyến đi Hongkong của tôi thật đáng nhớ nhưng tôi không muốn lặp lại điều đó thêm lần nào nữa.

Khi bạn không lên kế hoạch trước, bạn sẽ phải gánh chịu hậu quả. Những lần như thế dạy bạn về nghệ thuật của việc suy nghĩ xa.

Kết quả là bạn học được cách lên kế hoạch trước. Bạn phải tưởng tượng ra những tình huống khác nhau, và tìm cách giải quyết chúng một cách ổn thỏa nhất.

Tất nhiên, một kế hoạch hoàn hảo cũng chẳng đảm bảo được một chuyến đi êm đẹp. Mọi chuyện vẫn xảy ra dọc đường. Cuộc đời là thế. Nhưng bạn càng được chuẩn bị kỹ càng bao nhiêu, bạn càng tận hưởng được chuyến đi của mình nhiều hơn bấy nhiêu.

Bạn sẽ học được cách xoay sở với những tình huống căng thẳng và học cách nghe ngóng tình hình.
5. Bạn học được cách chịu trách nhiệm.

Bạn muốn biết điều tệ nhất của du lịch một mình không? Bạn không thể đổ lỗi cho ai cả.

Chắc chắn là bạn có thể đổ lỗi cho hãng hàng không hay phía nhà nghỉ, nhưng điều đó cũng không thay đổi được tình thế của bạn.

Chính bạn đặt bạn vào đó và cũng chỉ có bạn mới giúp bạn thoát ra. Hãy lau nước mắt và tìm cách giải quyết vấn đề đi.

Ngắn gọn là: hãy chịu trách nhiệm.

Đừng chờ ai giúp. Hãy giúp chính mình. Nếu điều đó nghĩa là phải tiến đến hỏi đường một người lạ, thì bạn cũng phải làm thôi.

Hãy chịu trách nhiệm và xem bản thân trưởng thành.

6. Bạn học cách nói một ngôn ngữ khác.

Ồ, cái cảm giác hay ho khi mà chả hiểu một người nào đó đang nói mô tê gì!
Ngôn ngữ cơ thế (http://www.lifehack.org/articles/communication/better-body-language-in-18-steps.html) có thể giúp bạn trong mức độ nào đó, nhưng một vài câu thông dụng sẽ giúp ích cho bạn rất nhiều đấy.

Tôi nhớ lần đầu tiên đi Barcelona và nghĩ mình biết tiếng Tây Ban Nha. Nhưng hóa ra thì việc chia động từ 'to be' khi cầu khẩn không giống với lúc kêu pizza hay hỏi đường. Thêm vào đó, tôi không nói được một chút tiếng Catalan nào và cảm thấy mình như một đứa ngớ ngẩn.

Hãy mở miệng và để cho thứ ngôn ngữ xa lạ kia buộc lưỡi bạn phải nói ra. Đừng lo về việc phát âm kém hay ngữ pháp tệ. Bạn đâu có ngồi trên ghế nhà trường. Bạn đang ở Barcelona và người dân địa phương trân trọng việc bạn nói thứ tiếng của họ.

Vậy tại sao phải làm họ thất vọng chứ? Cứ thử xem. Hãy nói đi. Không có gì tạo mối liên hệ với họ nhanh hơn đâu.

Mẹo nhỏ: Hãy học nói về văn hóa nữa. Đôi khi điều đó có nghĩa là bạn phải hôn lên má người khác. Hoặc là phải cúi chào hay bắt tay. Hãy tôn trọng sự khác biệt về văn hóa và bạn sẽ trở thành một người khách du lịch được yêu mến.

7. Bạn học cách tự tin hơn.

Khi du lịch một mình, sự tự tin của bạn cũng tăng lên và bản thân bạn phát triển. Bạn chứng tỏ với chính mình rằng bạn có thể đối mặt với những thách thức và giải quyết mọi vấn đề xảy đến.

Đúng vậy, điều này rất khó khăn và bạn sẽ phải sống với những sai lầm. Nhưng thà mắc sai lầm còn hơn là không được sống.


Bạn sẽ học được cách rộng lòng và tha thứ cho chính mình. Sau tất cả, bạn phải thích người bạn đồng hành của bạn - đó chính là bạn. Bạn học cách nuôi dưỡng và bảo vệ sự tự tin, vì bạn biết đó là tài sản quý giá nhất của mình.

Bạn không ở đây để co cụm lại. Bạn ở đây để lớn mạnh hơn.

8. Bạn học cách suy nghĩ cởi mở.

Đi du lịch sẽ giúp bạn trải nghiệm những điều chưa biết. Để trải nghiệm hết những gì cuộc sống có, bạn nên có một đầu óc cởi mở.

Đó là chìa khóa. Không có nó, bạn sẽ chẳng thể đi xa.



Khi du lịch một mình, bạn kiểm tra những phỏng đoán và thử thách niềm tin của mình. Cuộc sống đầy những rào cản tưởng tượng.

Bạn đập bỏ chúng bằng cách từ bỏ định kiến của mình. Bạn vốn thường hay xét đoán nhưng may mắn là việc đi du lịch sẽ đem những ý thức mới đến với sự thiếu hiểu biết của bạn.

Đây là một kiểm tra quan trọng: bạn là người suy nghĩ cởi mở hay bảo thủ?

Hãy nhớ cách tốt nhất để thay đổi tư duy của bạn là giải phóng nó.

9. Bạn học cách đối diện với sự sợ hãi của bản thân.

Sợ độ cao. Sợ nhện. Sợ cô đơn và không ai yêu thương.
Thưa ngài, ngài đã mang theo nhiều hành lý nặng lên máy bay. Tôi có tin tốt và tin xấu đây.
Tin tốt là: bạn không đơn độc với những nỗi sợ của mình. Người khác cũng có chúng. Đó là lý do tại sao chúng ta yếu đuối, chúng ta là con người. Hãy cảm thấy thoải mái về điều đó.

Tin xấu là: Không có cách nào nhanh chóng để vượt qua nỗi sợ cả. Chẳng có thần dược để uống. Chẳng có ứng dụng để tải về. Và chúng ta biết: nhà tù sợ hãi cũng chẳng phát vé Ra Tù Tự Do bao giờ.

Rất tiếc, nhưng bạn không có cách nào ngoài đối diện với nỗi sợ của mình. Khi bạn làm được, nó không còn kiểm soát được bạn nữa. Và kết quả xứng đáng với nỗ lực bạn đã bỏ ra.
Nhưng đừng tự lừa bản thân. Những nỗi sợ hãi rất cứng đầu và nó sẽ quay trở lại. Bạn phải chiến đấu không ngừng.

10. Bạn học cách sống với ít vật chất hơn.

Khi đã quá mức giới hạn và giỏ thì nặng bạn sẽ học cách tạm biệt một số thứ.
Ban đầu, điều này có thể khó khăn nhưng sau một thời gian nó trở thành một thói quen dễ chịu. Tập mang theo ít hành lý dễ dàng hơn việc mang theo nhiều thứ vô dụng bên mình. Ít đồ đạc động nghĩa với ít phiền toái hơn. Thêm vào đó, bạn có thể mua lại nó mà, nếu bạn nghĩ bạn phải làm vậy.
Cuối cùng thì kỷ niệm và các mối quan hệ vẫn là quan trọng nhất. Bạn không cần những món quà lưu niệm mới có thể sống một cuộc sống giàu có. 

11. Bạn biết cách coi chừng đồ đạc của mình.

Chắc chắn là càng ít càng tốt khi bạn đi du lịch, nhưng vẫn có một số thứ không thể thiếu. Như hộ chiếu và tiền chẳng hạn. Đây là tài sản cá nhân của bạn và bạn cần chúng.

Vấn đề là: Người khác sẽ tìm cách ăn cắp của bạn. Một lần, tôi đi siêu thị với một người bạn, và khi chúng tôi đang mua rau thì có ai đó lấy mất ví tiền của bạn tôi. Chúng tôi thậm chí còn chẳng nhận ra.
Tóm lại là: hãy cảnh giác và giữ an toàn cho đồ dùng của bạn mọi lúc mọi nơi. Hãy chọn những người bạn tin tưởng. Quan sát xung quanh và cẩn thận khi ở giữa đám đông và ở các địa điểm du lịch.

Quy luật chung là: hãy làm như người bản xứ. Họ biết điều gì là tốt nhất.

12. Bạn học được cách kết bạn.

Đúng vậy. Bạn sẽ xây dựng những mối quan hệ mới trên hành trình của mình, cho dù bạn là người rụt rè.
Đâu cần nhiều. Chỉ một nụ cười thân thiện và một bàn tay giúp đỡ. Hoặc một nỗi sợ chung. Thực sự là không có gì kéo người ta lại gần nhau hơn nỗi sợ hãi.
Tôi nhớ lần đi đến thung lũng Nevis ở ngoại ô Queenstown. Đó là nơi có môn thể thao đáng sợ hấp dẫn du khách nhất New Zealand - môn nhảy bungy 134m và xích đu lớn nhất thế giới. Chúng tôi có thân nhau sau trải nghiệm đó? Chắc chắn rồi.

Tôi biết chuyện lên kiểm tra Facebook, Twitter, Instagram khi đang du lịch nghe thật hấp dẫn, nhưng hãy kiềm chế nó bằng mọi giá.

Bạn sẽ không muốn bỏ lỡ những điều đang diễn ra ngay trước mắt. Hãy nắm lấy cơ hội để làm quen với một ai đó. Họ sẽ dạy cho bạn nhiều thứ hay ho về cuộc sống mà bạn không thể tìm thấy trên chiếc điện thoại của mình.

13. Bạn học cách yêu người bạn đồng hành của bạn.

Đúng vậy, sẽ có những buổi tối bạn ngồi một mình trên giường và khóc. Sẽ có những buổi chiều bạn đứng một mình trên bãi biển và ngắm hoàng hôn. Sẽ có những ngày bạn ăn một mình và không có ai để nói chuyện. Và bạn tự hỏi có nên đi du lịch một mình không

Bạn tin không? Chuyện đó chẳng có vấn đề gì cả. Bạn học được cách yêu người bạn đồng hành của bạn.

Bạn trải qua những khoảnh khắc một mình, nhưng bạn vẫn thấy bình an. Bạn học được cách trân trọng những người lạ đi cùng. Bạn học cách tận hưởng thiên nhiên mỹ lệ. Bạn cười vì bạn sống theo cách của riêng mình.

Bạn biết điều này: dù bạn có ở đâu, bạn sẽ luôn có chính mình làm bạn đồng hành. Không ai tách được người bạn này ra khỏi bạn.

Chính những khi một mình, chúng ta học được cách yêu quý bản thân.

Kết luận

Đi du lịch một mình là một trong những khoản đầu tư tốt nhất. Không chỉ cho chính bạn mà còn cho mọi thứ xung quanh.

Bạn ngập tràn trong kỷ niệm, những kỷ niệm sẽ còn đồng hành với bạn đến hết cuộc đời. Bạn có thêm nhiều câu chuyện để kể và những kinh nghiệm để sẻ chia.

Bạn tìm ra điều gì ý nghĩa nhất với mình. Bạn học được cách sống ít vật chất hơn nhưng sống được nhiều hơn. Nhưng trên tất cả, bạn sống mà không hối tiếc. Và nếu điều đó mà vẫn không đáng để đi du lịch nữa thì tôi không biết điều gì mới có thể coi là xứng đáng.

Bạn đã học được điều gì từ việc đi du lịch một mình? Hay điều gì đã ngăn cản bạn? Hãy cho chúng tôi biết bằng cách bình luận ở dưới nhé.

Tindich

Biểu mẫu liên hệ

Name

Email *

Message *

Powered by Blogger.